Trong vòng vài năm đổ lại đây, showbiz Việt liên tiếp 'hứng bão' trước sự đổ bộ đồng loạt của các sao ngoại, mà điển hình nhất cũng như đông nhất, chính là các ngôi sao đến từ xứ sở kim chi. Khoảng cách giữa người ngưỡng mộ và thần tượng cũng theo đó mà ngắn dần. Nếu như trước kia phần lớn kpop fan tại Việt Nam chỉ có thể chiêm ngưỡng Idol của mình phê duyệt các dụng cụ truyền thông thì nay, không quá khó để họ có thể nhìn tận mắt những ngôi sao này trình diễn tại Việt Nam.SNSD, 2NE1, SISTAR, KARA, Miss A... Hầu hết các girl group đình đám nhất Kbiz đều đã giao hội tại mảnh đất chữ S của chúng ta.
Âm nhạc và ngoại hình - đó là 2 nguyên tố tạo nên thành công của những nhóm nhạc nữ Kpop. Các sao nữ không chỉ ghi dấu ấn tại sân khấu Việt bằng những bản hit đình đám mà còn diễn tả phong cách, cá tính riêng phê chuẩn thời trang. Nhân đây, hãy cùng điểm lại style sàn diễn của loạt Idol đã từng gây 'sóng gió' tại Việt Nam.
Năm 2009, 9 cô gái vàng của Kbiz -SNSD- chính là nhóm nữ thần tượng nức tiếng trước hết của Kbiz 'đổ bộ' sang Việt Nam trong khuôn khổ sự kiện Tuần lễ văn hóa Việt - Hàn. S9 đã biểu diễn ca khúc "hot" nhất lúc bấy giờ: Gee, trong y phục năng động và gợi cảm; nhằm khoe tối đa vẻ đẹp hình thể cũng như vũ đạo nhưng không hề phô phang.
9 cô nàng diện đồng phục gồm T-shirt theo phong cách thủy thủ, phối cùng quần shorts jeans và giày cao gót tiệp màu. Trang phục đơn giản nhưng tôn dáng khôn xiết hiệu quả, làm nổi trội vũ đạo từ chân và hông.
Sangthời trang sỉđến năm 2012, SNSD quay lại Việt Nam trong chương trình Kpop Festivel. Tại đây, các cô nàng tự tin trình diễn The Boy, Mr.Taxi trong trang phục menswear.
Đây ở đây hẳn là sự tuyển lựa bất ngờ bởi khi ấy,S9vẫn gắn liền với hình tượng trẻ trung pha chút gợi cảm, thẳng băng 'khoe chân'.
Nhưng chẳng thể phủ nhận rằng những bộ suit tông trung tính phối cùng boots cao cổ mang lại choS9vẻ đẹp kín đáo, mạnh mẽ pha chút cá tính.
Cũng trong khuôn khổ của Kpop Festival 2012, kpop fan còn được thưởng thức âm nhạc củaT-ara.
Vớithời trang sỉca khúc dễ thương như Roly Poly,T-aracũng chọn những y phục nữ tính và mang hơi hám cổ điển với các họa tiết chấm bi, tông màu đỏ bắt mắt.
Tiếp kiến hóa thân thành những nàng robot gợi cảm trong ca khúc Sexy Love với trang phục vest đuôi tôm phối cùng shorts cạp cao và boots cao cổ.
Trong chương trình K-pop Showcase ở Hà Nội diễn ra khá chớp nhoáng,T-aralại đấu giữ nguyên phong cách cũ, nhấn nhá chút khác lạ bằng chất liệu ánh kim.
Y phục giúp cân đối vóc dáng triệt để cho các thành viên củaT-ara.
Chi tiết ánh kim, tất lưới tạo nên sức hút trên sàn diễn.
Các cô nàng của KARA cũng hấp dẫn không kém với y phục áo vest phối cùng trang phục đen ôm sát đường cong thân thể, nhấn nhá với dây lưng to bản.
Yquần áo namphục trình diễn củaKARAtương tự nhau, chỉ dị biệt về màu sắc và chính yếu tôn vào đôi chân thon của từng thành viên.
SISTARgợi cảm tột cùng với áo xuyên thấu tông đỏ phối tương phản cùng hot pants.
Tuy đơn giản nhưng style này của SISTAR lại khiến fan ngất ngây khi đi kèm với những động tác vũ đạo siêu gợi cảm.
Trongquần áo nammột lần khác tại Việt Nam,SISTARra mắt với trang phục điệu đà hơn. Tuy chẳng quá hở hang nhưng tông màu hồng nude hòa lẫn màu da của y phục vẫn mang lại cái nhìn đầy quyến rũ cho 4 cô nàng.
Miss Akhông phải là nhóm có chiều cao trổi. 4 thành viên đều vận dụng style 'giấu quần' để hài hòa vóc dáng, với công thức cốt là áo vest dáng dài - quần shorts siêu ngắn.
Đường kẻ sọc vừa kéo dài cơ thể, vừa mang lại nét menswear cho trang phục.
4 cô nàngMiss Achọn lựa ánh kim để làm trội mình trên sân khấu, trong trang phục cũn cỡn.
Công thức MissThời trang áo thunA vận dụng đã từng theo chân đàn chị Brown Eyed Girls lên sân khấu MTV Exit.
2011,2NE1đã không khiến các fan việt thất vọng khi biểu diễn với style hầm hố, cá tính khôn xiết đặc trưng của nhóm. Thời bấy giờ, phong cách của2NE1gắn liền với những set đồ lạ mắt, màu sắc và họa tiết sặc sỡ, mang âm hưởng hiphop.
Khác với hình ảnh sexy thường thấy,HyunAra mắt fan Việt với thời trang trẻ trung, dễ thương theo phong cách thể thao, chỉ tận dụng chút 'khoảng hở' từ đôi chân nõn nường.
Aileelại 'kéo dài' đôi chân với váy bodycon ngắn và áo vest dáng dài, điểm xuyến họa tiết cùng tông với y phục.
Son đọc thêm Dam Bi xứng danh với ngôi vị thần tượng sexy thuộc hàng Top của Kbiz với áo voan và hot pants chất liệu da cá tính.
Trong lần biểu diễn gần đây nhất,Son Dam Binối 'thiêu mắt' fan với đôi chân dài miên man, được phô vừa đủ trong y phục khỏe khoắn với tank top và quần shorts.
Trước đây, chợ Nghĩa Tân đã từng được người dân phản ánh về vấn đề này.
Vẫn biết, việc người bán hàng không coi khách ra gì không phải bây giờ mới có, nhưng gần đây, hiện tượng này ngày càng phổ biến, “khét tiếng” hơn rất nhiều, khiến người mua hàng ngày càng khó chịu.
Chứng kiến mới biết, “khách hàng là thượng đế” ở chợ này là điều “xa xỉ”. Vẫn biết là “thuận mua, vừa bán” nhưng các tiểu thương chẳng những không tiếp đón khách mà còn kênh kiệu ra mặt.
Ngay tại sạp hàng quần áo, có một bạn động tay vào chọn cái quần nhưng quá rộng nên không mua, người bán hàng ngay lập tức lấy cớ phải vía để buông những lời nhục mạ, chửi bới khách không ngớt. Thậm chí, còn cầm ngay cái quần đó vòng qua vòng lại dưới chân đuổi khách đi.
Đặc biệt, giá cả chợ này được người bán nói thách với giá quá cao so với thực tế, người mua buộc phải trả giá nhưng bị người bán chửi lại ngay, nào là: “Người ta đi ăn cướp được chắc”, “mấy con khùng đến hàng bà… không có tiền thì cút…”, “hàng lấy đắt rồi, mua được thì mua, không mua thì biến”…
Điều đáng nói, người bán hàng ở chợ này có thể "đuổi vía" khách mua bất cứ lúc nào, không nhất thiết phải là buổi sáng mở hàng, mà ngay cả giữa trưa, buổi chiều cũng đều được xem là “chưa mở hàng nên nặng vía”.
Hình thức đuổi khách hàng thì có nhiều lắm, ví như: Rắc muối gạo trừ vía, lấy đồ phủi phủi hoặc đảo qua đảo lại dưới chân hay kiếm giấy đốt lên hỏa vía…. Khách mà chưa chịu đi thì lườm nguýt, chửi rủa.
“Người ta mua mất tiền chứ có ăn không mà ghê ghớm quá mức…” - một người mua hàng chia sẻ.
Điều vô lí ở đây là, nếu người bán hàng chửi khách thì không sao, nhưng nếu khách hàng đôi co lại thì chắc chắn sẽ có vụ đụng độ ngay tức thì.
Có người bán hàng lâu năm ở chợ nói: “Trước đây chợ này đông đúc lắm, hàng quán bán sướng tay chứ không như bây giờ. Do nhiều cô bán hàng quá đanh đá, đôi co với khách hàng thì như cơm bữa. Tóm lại là ghê gớm, chẳng coi khách ra gì nên dạo này vắng khách”.
Hỏi người bán hàng trong sạp, có chị nói: “Vì những người chanh chua nên người ta đi chợ mua đồ thì chủ yếu loanh quanh bên ngoài chợ, những chỗ bán hàng nhỏ lẻ chứ không dám vào những sạp hàng phía trong. Vì thế, hàng hóa ế ẩm là chuyện đương nhiên…”.
Đây là vấn đề của văn hóa ứng xử, ngày càng trở nên cần thiết đối với con người hiện đại. Đặc biệt, thời buổi kinh tế thị trường, lời nói càng trở nên cần thiết trong kinh doanh. Vậy mà chợ Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội lại tồn tại những tình huống gây bức xúc không nhỏ đối với đa số khách hàng khi đến chợ này. Không những hình ảnh người bán hàng ngày càng xấu đi trong mắt khách hàng, mà còn làm ảnh hưởng đến một bộ phận tiểu thương buôn bán lâu năm trong khu chợ.
Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014
Điểm lại y phục trình diễn tại Việt Nam của loạt idol Hàn Thời trang áo thun - Kenh14.vn
Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014
"Xoay vòng" khuynh hướng với những Thời trang nam chiếc áo in slogan - Kenh14.vn
Áo in slogan chẳng hề xa lạ. Khó có thông báo chuẩn xác về 'năm sinh' của xu hướng này, nhưng không khó để khẳng định rằng khởi nguồn xác thực của nó là từ phong cách Grunge trong những năm 60s, dưới danh tức là một trào lưu nho nhỏ của những tay rocker hầm hố. Sang đến thời kỳ 70s, nữ vương của phong cách punk - NTKVivienne Westwoodđã đưa cái chất nổi loạn, táo bạo đặc trưng của mình vào thiên hướng này. Bẵng đi một thời gian, sang đến những năm 90s và 2000, áo in slogan lại được ưa thích nhưng lại được vỡ hoang dưới một góc nhìn khác. Các thương hiệu xem áo in slogan hay logo là một cách truyền bá khôn cùng hiệu quả lại chẳng mấy tốn kém. Tiêu biểu là Nike với khẩu hiệu nức danh “Just do it” được phát đi như một chiến dịch truyền bá thương hiệu, đã góp phần thúc đẩy sự ra đời của nhiều sản phẩm có in chữ như: Nón, áo khoác, giày dép, túi xách...
TừThời trang namslogan trên áo đến lối "chơi chữ"
Tuy nhiên, vì được xem là một phương tiện lăng xê nên trong thời gian dài, chẳng mấy ai đoái hoài đến giá trị thời trang của những chiếc áo slogan. Bước chuyển mình trước hết của trào lưu này được ghi nhận vào năm 2006, thương hiệuHouse of Hollandcho ra đời dòng T-shirt “Fashion Groupies” với những dòng slogan mang tính tuyên ngôn cá nhân in màu neon trổi. Một cuộc bùng nổ lúc bấy giờ. Từ đây, những slogan mang tính quảng cáo cho một thương hiệu có hệ trọng mới chuyển sang những dòng chữ có thông điệp cá nhân: cá tính, sự châm chọc, góc nhìn về cuộc sống, những lời trích dẫn... Nhằm truyền tải sự vui vẻ, niềm hào hứng cho người mặc.
Ngọnthời trang sỉsóng dâng cao nhưng cũng chóng vánh lắng dần. Chính sự bão hòa gu củaThời trang áo thuncác tín đồ thời trang là nguyên cớ khiến cho trào lưu này tiếp bị 'thất sủng' chỉ sau một thời kì ngắn, như bao trào lưu khác đến và đi. Thậm chí, nó còn không được đánh giá cao về tính nghệ thuật mà chỉ được xem như một thú giải trí tạm của giới trẻ. Dù sao nó đã vẫn luôn tồn tại âm ỉ như một lối trang trí có mục đích, khi một sản phẩm cần biểu đạt thông điệp bằng chữ nghĩa để in ấn trên áo hay túi xách.
"Thông điệp" của năm 2014
Thời trang là một vòng xoay với muôn ngàn điểm lặp, nên chẳng có gì lạ lẫm khi những xu hướng tưởng chừng đã bị 'khai tử' lại nghiễm nhiên trở thành ngày nay của thời trang. Những chiếc áo in slogan, in chữ ngày nào đã cùng nhau xuất hiện trên sàn catwalk mùa Xuân/Hè 2014, trong BST của những thương hiệu cao cấp nhưKenzo, DKNY, Christan Dior, Alexander Wang, Lanvin… Chữ nghĩa trở nên một kiểu hoa văn được trang hoàng một cách tinh tế và mang theo thông điệp của riêng nó. Mỗi thương hiệu lại có tiếng nói của riêng mình.KenzovàVivienne Westwoodgửi gắm thông điệp bảo vệ môi trường với “No fish No nothing” và "Climate",Lanvinlại gói gọn những cung bậc xúc cảm một cách xúc tích với "Love", "Happy"... Còn câu chuyện củaChristopher Kane là sự bí ẩn của hoa được nhấn mạnh rõ nét bằng hình trạng của ngôn từ.
BSTThời trang namXuân/Hè 2014 với các kiểu chữ độc đáo củaThời trang áo thunthương hiệu Undercover đến từ Nhật Bản do NTKJun Takahashisáng lập.Với lối chơi chữ như "Snug", "Silent", "Dog"... Mà ý nghĩa thực chất lại là: "Guns" "Listen" và "God".Alexander Wangcũng đóng góp một phần với chiếc áo xuyên thấu mang thông điệp xăm "Parental Advisory". Những slogan táo tợn như “Earth sucks” và “I’m a mess” củaJeremy Scottcũng khiến người xem bị ám ảnh không kém.
Cơn read more Thời trang nambão mới với thời trang street style
Một trang phục mang slogan hay lối chơi chữ hay ho luôn níu kéo ánh mắt người nhìn. Hơn cả thế, nó khêu gợi xúc cảm.Thời trang namĐó là một điều thiên nhiên vì người ta sẽ khó lòng tránh khỏi việc lưu tâm và diễn giải trong đầu mình rằng: Những dòng chữ, ngôn từ đó có ý tức là gì? Chính thành ra mà các tín đồ thời trang dùng chúng như là cách biểu hiện sự tinh tế và góc nhìn sắc sảo.
Cũng cần chú ý rằng, chữ nghĩa là văn hóa nên những trang phục in slogan, chơi chữ cũng phần nào thể hiện văn hóa của người mặc. Sự cân đối giữa tính văn hóa và cái tôi cá nhân chủ nghĩa chính là vấn đề cần lưu tâm. Bởi thế, không như các kiểu hoa văn có tính trừu tượng hình ảnh, chữ nghĩa còn là vỏ bọc của tư duy, nên cần có sự cân nhắc kỹ lưỡngáo quần namkhi miêu tả mình với khuynh hướng dùng chữ trên y phục, mà vẫn tả được phong cách thời trang biệt lập.
Lờiquần áo namcảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp Thứ sáu 20/09/2013 07:21
ANTĐ - Những tưởng vụ cháy lớn tại TTTM Hải Dương khiến hàng trăm tiểu thương trắng tay sẽ đánh động ý thức phòng tránh giặc lửa cho bà con đang buôn bán tại các khu chợ lớn, nhưng không, 20h45 ngày 18-9 một vụ cháy kho vải đã bùng phát gần khu vực chợ vải Ninh Hiệp (thuộc xã Ninh Hiệp, huyện Gia Lâm).
Sau vụ cháy TTTM Hải Dương: Người dân lo mất nhà Cháy kho chứa vải 100m2 ở Ninh Hiệp Cháy trọng điểm thương nghiệp Hải Dương, 500 hộ kinh dinh mất trắng
Nhiều họng nước không có vòi lăng và rất khó tìm do bị bà con tiểu thương
Lấn chiếm làm nơi bán hàng
Chợ Ninh Hiệp ban sơ chỉ là một chợ cấp xã khá nhỏ, nhưng kể từ năm 2002 khi nhu cầu tăng cao, khu chợ bắt đầu được nâng cấp và chia thành 4 khu vực theo thứ tự A-B-C-D. Đến năm 2007 chợ được hợp nhất, tổ chức lại và đặt dưới sự quản lý điều hành của cộng tác xã dịch vụ tổng hợp Ninh Hiệp và giờ chợ vải này đóng vai trò như một chợ làm mối chuyên cung cấp áo quần, vải và phụ kiện ngành may cho nhiều thành thị phía Bắc. Tuy quy mô khá lớn, nhưng hệ thống PCCC của chợ Ninh Hiệp phần nhiều đã cũ, dù cũng được nâng cấp nhưng đốn ở dạng ăn theo, tùy vào quy mô phát triển hàng năm chợ. Bằng chứng là dù mặt bằng chợ rộng tới 6.000m2 nhưng số họng nước chữa cháy lại khá khiêm tốn. Ông Thạch Văn Sơn, chủ nhiệm cộng tác xã cho biết, chợ hiện có 6 họng đứng và 14 họng vách tường. Nếu so với con số 120 họng nước của chợ Đồng Xuân thì quả thực con số này chưa thấm vào đâu. Ngoài ra chợ Ninh Hiệp cũng không có hệ thống báo khói và chữa cháy tự động. Nếu sự cố xảy ra, việc thiếu họng nước sẽ là xem thêm hạn chế rất lớn cho việc chữa cháy.
Tại chợ vải Ninh Hiệp không chỉ thiếu số họng nước mà sự chắp vá cũng biểu thị khá rõ. Tại nhiều họng nước chỉ có họng chứ không có lăng vòi, không biết khi sự cố xảy ra thì lực lượng chữa cháy sẽ phun nước bằng cái gì? Đó là chưa kể đến việc gần một nửa số họng nước ít ỏi kia thẳng tính bị bà con bày biện hàng hóa che lấp. Lý giải cho việc này, ông Nguyễn Tiến Mạnh, Đội phó đội quản lý chợ Ninh Hiệp cho biết: “Chúng tôi cũng đang đề xuất được lắp đặt một số ống lăng, tới đây nếu được đồng ý thì số ống lăng này sẽ được treo ngay tại các họng, còn ngày nay khi có sự cố thì anh em sẽ chuyển đường ống từ phía ngoài vào. Ngoài ra, chúng tôi sẽ bổ sung thêm bình bọt chữa cháy cơ động”.
Chợ vải Ninh Hiệp liệu có đảm bảo khả năng PCCC khi có sự cố?
Hiện chợ vải Ninh Hiệp có 1.133 hộ đang kinh dinh, đó là chưa kể tới khoảng 600-700 hộ kinh dinh khác có quầy bán tại nhà sát ngay khu vực chợ.Thời trang sỉNhư vậy về mặt quy mô nơi đây có thể coi như một chợ Đồng Xuân thứ 2. Hàng ngày có cả nghìn lượt khách tới đây mua bán, nên chi nếu có sự cố thì chắc chắn sẽ khôn xiết hỗn loạn. Chị Phạm Hồng Hải, một tiểu thương kinh doanh tại đây nói: “Thú thực nhìn hạ tầng PCCC của chợ, chúng em cũng thấy thiếu. Nhưng em không có chuyên môn về lĩnh vực này, vả cũng chỉ thuê lại quầy của người khác để kinh dinh nên chẳng dám góp ý. Ở đây nói đến cháy là ai cũng sợ, nhưng bà con cũng chỉ biết bảo nhau cẩn thận điện đóm, củi lửa. Còn nếu có sự cố thì cũng… đành chịu”.
Trong khi đó, ông Thạch Văn Sơn thì khá tự tín về lực lượng chữa cháy tại chỗ mà HTX đang có trong tay. Ông khẳng định, với 61 người được huấn luyện tốt và với thiết bị hiện tại nếu xảy cháy, BQL chợ sẽ bảo đảm cầm cự được ít ra là cho tới khi cảnh sát PCCC tới tiếp ứng. Ông Sơn cũng tỏ ra yên tâm với hệ thống điện với 3 đường biệt lập bao gồm nguồn điện phục vụ kinh dinh, nguồn điện phục vụ bảo vệ và chiếu sáng, nguồn điện phục vụ máy bơm PCCC. Chúng tôi thẳng băng được huấn luyện và hội thao với các tình huống giả định, ngay cả vụ cháy lúc 20h45 hôm qua lực lượng chữa cháy của HTX đã cử 35 thành viên đến dự rất kịp thời. Cơ bản nhất là công tác giám sát tiến hành rất thẳng tắp nên kể từ khi chợ được giao cho HTX quản lý đến nay chúng tôi chưa để xảy ra sự cố cháy nổ nào - ông Thạch Văn Sơn nói.
Trước đây, chợ Nghĩa Tân đã từng được người dân phản ánh về vấn đề này.
Vẫn biết, việc người bán hàng không coi khách ra gì không phải bây giờ mới có, nhưng gần đây, hiện tượng này ngày càng phổ biến, “khét tiếng” hơn rất nhiều, khiến người mua hàng ngày càng khó chịu.
Chứng kiến mới biết, “khách hàng là thượng đế” ở chợ này là điều “xa xỉ”. Vẫn biết là “thuận mua, vừa bán” nhưng các tiểu thương chẳng những không tiếp đón khách mà còn kênh kiệu ra mặt.
Ngay tại sạp hàng quần áo, có một bạn động tay vào chọn cái quần nhưng quá rộng nên không mua, người bán hàng ngay lập tức lấy cớ phải vía để buông những lời nhục mạ, chửi bới khách không ngớt. Thậm chí, còn cầm ngay cái quần đó vòng qua vòng lại dưới chân đuổi khách đi.
Đặc biệt, giá cả chợ này được người bán nói thách với giá quá cao so với thực tế, người mua buộc phải trả giá nhưng bị người bán chửi lại ngay, nào là: “Người ta đi ăn cướp được chắc”, “mấy con khùng đến hàng bà… không có tiền thì cút…”, “hàng lấy đắt rồi, mua được thì mua, không mua thì biến”…
Điều đáng nói, người bán hàng ở chợ này có thể "đuổi vía" khách mua bất cứ lúc nào, không nhất thiết phải là buổi sáng mở hàng, mà ngay cả giữa trưa, buổi chiều cũng đều được xem là “chưa mở hàng nên nặng vía”.
Hình thức đuổi khách hàng thì có nhiều lắm, ví như: Rắc muối gạo trừ vía, lấy đồ phủi phủi hoặc đảo qua đảo lại dưới chân hay kiếm giấy đốt lên hỏa vía…. Khách mà chưa chịu đi thì lườm nguýt, chửi rủa.
“Người ta mua mất tiền chứ có ăn không mà ghê ghớm quá mức…” - một người mua hàng chia sẻ.
Điều vô lí ở đây là, nếu người bán hàng chửi khách thì không sao, nhưng nếu khách hàng đôi co lại thì chắc chắn sẽ có vụ đụng độ ngay tức thì.
Có người bán hàng lâu năm ở chợ nói: “Trước đây chợ này đông đúc lắm, hàng quán bán sướng tay chứ không như bây giờ. Do nhiều cô bán hàng quá đanh đá, đôi co với khách hàng thì như cơm bữa. Tóm lại là ghê gớm, chẳng coi khách ra gì nên dạo này vắng khách”.
Hỏi người bán hàng trong sạp, có chị nói: “Vì những người chanh chua nên người ta đi chợ mua đồ thì chủ yếu loanh quanh bên ngoài chợ, những chỗ bán hàng nhỏ lẻ chứ không dám vào những sạp hàng phía trong. Vì thế, hàng hóa ế ẩm là chuyện đương nhiên…”.
Đây là vấn đề của văn hóa ứng xử, ngày càng trở nên cần thiết đối với con người hiện đại. Đặc biệt, thời buổi kinh tế thị trường, lời nói càng trở nên cần thiết trong kinh doanh. Vậy mà chợ Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội lại tồn tại những tình huống gây bức xúc không nhỏ đối với đa số khách hàng khi đến chợ này. Không những hình ảnh người bán hàng ngày càng xấu đi trong mắt khách hàng, mà còn làm ảnh hưởng đến một bộ phận tiểu thương buôn bán lâu năm trong khu chợ.
"Lượn" 1 vòng ngắm street style thời trang sỉ sau Tết của giới trẻ 2 miền - Kenh14.vn
Miền Nam
Không chỉ nổi bật với mái tóc "tom boy", cô bạn này biết cách biến y phục casual trở nên hích hơn với họa tiết ngựa vằn thời thượng trên áo sweatshirt.
Sự tương phản giữa sắc xanh của túi xách và tông đỏ bắt mắt của chiếc quần skinny cũng là yếu tố giúp trang phục thêm suýt.
Trang phục thoạt nhìn tưởng rườm rà, nhưng lại được tiết chế vừa đủ với các gam màu trung tính như trắng, ghi, xanh denim... Cô bạn phối áo cardigan với T-shirt họa tiết cùng quần boyfriend jeans rách. Điểm trổi có lẽ là đôithời trang sỉgiày ankle strap đầy duyên dáng.
Cô bạn này lại khá casual với áo sơmi caro màu sắc, được layering cùng sweater màu đen và quần shorts tông be.
Đôi giày đế thấp gót thô và chiếc túi xách tote khẳng định cá tính năng động, mạnh mẽ của người diện.
HọaThời trang namtiết hoa hồng không chỉ được lòng phái nữ. Chúng còn xuất hiện trên những chiếc áo sweatshirt cá tính của nam giới.
Với áo thun nam hcm đẹp item trên, anh chàng này phối cùng quần đen - giày thể thao trắng và một chiếc balo đơn giản nhưng khá hợp với set đồ.Miền Bắc
Mùa xuân về gần hơn bao giờ hết với sắc vàng óng ả, những tông màu đất khơi gợi sự hứng khởi đầy nhựa sống. Với bảng màu ấm áp, cô bạn này phối áo sweater oversized cùng chân váy bó sát.
Những phụ kiện như giày, túi cũng mang tông nâu, đặc biệt hài hòa với tổng thể trang phục.
ÁoThời trang áo thuncaro đỏ-đen được phối ton-sur-ton với cardigan và chân váy bút chì.
Lại một lần nữa, ankle-strap chứng tỏ được tầm phủ sóng của mình.
Cô bạn này lại vận dụng một cách sáng tạo họa tiết hoa của mùa xuân trên y phục váy suông, nhấn nhá chút màu sắc với mũ len beanie đỏ chói lọi.
Cô nàng tuyển lựa một vài giày bánh mì ngộ nghĩnh.
Cô bạn này lại ghép đôi khéo léo# họa tiết camo cùng họa tiết galaxy, tạo nên một trang phục được phủ kín họa tiết nhưng không hề rối mắt.
Phong cách menswear mạnh mẽ với áo sơmi xanh cổ vịt phối cùng quần skinny và giày oxford.
Vừa "giấu quần", vừa ăn lận chiều cao một cách hợp lý khi phối sơmi trắng dáng dài trùm ngoài quần shorts trắng, mix cùng một chiếc áo jacket da dáng lửng.
ÁoThời trang áo thunT-shirt họa tiết đen trắng phối cùng quần skinny - ankle boots, tô điểm màu sắc với chiếc túi xách đeo chéo nhỏ xinh.
Cô bạn này lại diện đơn giản sweater tông ghi xám với áo sơmi trắng, theo phong cách trẻ trung, cao nhã.
Cô tham khảo nàng mang đến sự tươi trẻ cho trang phục với một đôi giày thể thao.
Không cần quá cầu kỳ, chỉ với áo khoác tartan màu sắc và một chiếc mũ beanie ton-sur-ton là cô nàng này đã tạo dựng được dấu ấn riêng của mình.
Set đồ matchy-matchy với tông màu tàn thuốc cùng cách phối cardigan dáng dài - shorts cạp cao giúp cô nàng này 'kéo dài' đôi chân triệt để.
Áo khoác khuy gỗ và sơmi trắng là bộ đôi hoàn hảo cho một anh chàng ưa phong cách đơn giản, thoải mái.
AnhThời trang namchàng này đã kịp nắm bắt thiên hướng áo in chữ với chiếc sweatshirt phối layering cùng sơmi kẻ ô.
Một giáo đồ thời trang không ngại khác biệt khi phối áo dáng dài cùng quần tụt, nhấn nhá phụ kiện cực 'chất'.
Anh chàng này cũng dám nghĩ khác khi kết hợp cực 'mát tay' 2 item họa tiết caro đỏ cùng nhau.
3 ngày sau đám cháy kinh hoàng ở Trung tâm thương mại Hải Dương, mỗi khi có ai hỏi chuyện, bà Trinh lại bật khóc. Người phụ nữ vẫn lấm lem, đầy những vết than đen của đêm cháy.
Vừa nghẹn ngào kể chuyện, bà vừa chỉ tay về phía các gian hàng trong chợ. Trước đây, đó là những kios 2 tầng đầy ắp hàng hóa của bà, thế mà giờ tất cả chỉ là đống hoang tàn. Hôm cháy chợ, 4h sáng biết tin, bà ra đến nơi thì lửa đã bao trùm cả tòa nhà. Nhìn ngọn lửa thiêu trụi các kios đầy hàng hóa, bà Trinh ngất lịm, được con trai đưa vào bệnh viện.
Cửa hàng sắt của bà gồm toàn hàng đắt tiền, có những bộ khóa cửa lên tới 10 triệu đồng. Đợt này các công ty khuyến mãi cho mùa Tết nên bà mới nhập dự trữ lô hàng hơn 4 tỷ. Cũng như nhiều tiểu thương khác, bà Trinh để hết giấy tờ quan trọng, giấy nợ và 1 tỷ tiền lưu động trong két cất ở kios. Chỉ trong một đêm, bà mất sạch cả hàng và tiền, trị giá không dưới 15 tỷ đồng. Những khoản vay từ vài chục đến vài trăm triệu đồng trước kia với bà là nhỏ, bây giờ trở thành gánh nặng lớn.
Người phụ nữ kể, việc buôn bán vốn rất tốt bởi Trung tâm thương mại Hải Dương là đầu mối hàng hóa đi cả tỉnh. Sau hỏa hoạn, các công ty cung cấp hàng rất thông cảm nên hứa sẽ giúp đỡ bằng cách cho nhập hàng nợ vài tháng. Bà mong lãnh đạo thành phố cho làm lán tạm để buôn bán tiếp tục, chứ chờ vài tháng xây xong chợ mới thì khách hàng cũng đi hết.
Theo các tiểu thương, gian hàng sắt như của bà Trinh và hàng vật tư điện chịu nhiều thiệt hại nhất trong vụ cháy. Mỗi cuộn dây điện giá 5-7 triệu đồng, cả kho lên tới hàng trăm cuộn. Người kinh doanh thường lập kho luôn trong chợ để tiện lấy hàng nên cháy thì mất hết cả. Trung tâm thương mại bình thường an ninh khá tốt, có bảo vệ gác, từ ngoài vào có đến ba lớp cửa khóa gồm cửa chợ, cửa kios và cửa két sắt. Do đó, hầu hết tiểu thương có giấy tờ gì quan trọng cũng mang đến chợ cất, như sổ đỏ, sổ nợ, sổ hàng, tiền lưu động...
Bà Nguyễn Thị Ân, 55 tuổi, kinh doanh tạp hóa tại đây đã hơn 10 năm, từ khi trung tâm thương mại còn là chợ Hải Dương. Bà phải thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng 250 triệu đồng và vay thêm ở ngoài 50 triệu để buôn bán, nay bị lửa thiêu rụi hàng hóa. Thiệt hại của bà Ân ước tính khoảng 500 triệu đồng. "Tôi không biết lấy gì để trả nợ", bà cho biết. Không được Ban quản lý Trung tâm thương mại cho phép, nhưng sau sự cố, bà Ân cũng như nhiều tiểu thương khác vẫn len lén thắp hương khấn vái trời phật phù hộ mọi người tai qua nạn khỏi.
Chiều 14/9, ngay trước đêm cháy, tiểu thương chợ còn hẹn nhau sáng sớm hôm sau đi lễ chùa ở Hà Nội. Bà Bùi Thị Tới, kinh doanh đồ điện tử, là một trong những người định đi lễ. 3h sáng 15/9, bà nhận điện thoại tưởng mọi người gọi đi lễ, hóa ra báo cháy chợ, lao đến nơi thì hai gian hàng của bà ở ngay lối vào cửa chính đã bị thiêu cháy.
Thiệt hại của bà Tới khoảng hơn 1 tỷ đồng. Chiều hôm trước, bà mang về nhà 1,5 triệu đồng để đi lễ chùa. Số tiền này trở thành tất cả tài sản còn lại của bà, ngoài ngôi nhà và đồ dùng trong nhà. Bà có 2 đứa con đang tuổi đi học.
Đối thoại với lãnh đạo địa phương chiều 16/9 sau vụ cháy trung tâm thương mại, tất cả tiểu thương đều mong muốn được ngân hàng khoanh nợ, không tính lãi ít nhất là cho đến khi xây xong chợ tạm. Ông Tăng Thế Viễn, 63 tuổi, kinh doanh đồng hồ, bày tỏ nỗi đau khi làm ăn lương thiện, cắm cả sổ đỏ để vay vốn, huy động tiền của từ họ hàng bạn bè... Nay mất tất cả. "Giờ tôi tay trắng và gánh nợ lớn, chỉ muốn chết đi", ông nói. Ông mong được tạo điều kiện vay vốn bởi chẳng còn tài sản gì để thế chấp.
Còn anh Đinh Đức Chung buôn bán quần áo thì chia sẻ: "Từ sáng 16/9 nhiều người chúng tôi không còn tiền để mà ăn sáng, khó khăn sẽ còn kéo dài chưa biết đến ngày nào". Anh Chung mất khoảng 2,5 tỷ đồng trong hỏa hoạn.
Bà Đinh Thị Hải bán hàng nước thâu đêm ở bên cửa số 7 ngoài Trung tâm thương mại Hải Dương, là người đầu tiên phát hiện cháy chợ. Bà nhớ lại 1h sáng 15/9, khu vực trung tâm thương mại vắng lặng, tất cả tiểu thương đã ra về từ chiều, chỉ còn lại một vài người vận chuyển hoa quả ngồi trong quán nước của bà. Mọi người đang nói chuyện rôm rả, bà Hải nghe thấy những tiếng động như tiếng đồ vật rơi. Thấy lạ, bà liền nói với mọi người nhưng không ai để ý. "Chắc ai đó đổ rác ấy mà", một người ngồi trong quán gạt đi.
Đến khoảng 3h, bà Hải lại ngửi thấy mùi khét. Linh tính có chuyện chẳng lành, bà Hải bước ra ngoài thì phát hiện có lửa phát ra từ mặt sau trung tâm. Bà sợ quá, bủn rủn chân tay, đứng như trời trồng, phải 1 phút sau mới có thể gào lên "cháy chợ rồi mọi người ơi"". Mọi người ở quán nước nháo nhác lao ra ngoài.
Bà Hải cầm điện thoại gọi cho cảnh sát 113 nhưng cuống quá bấm không đúng số nên không liên lạc được. Bà tiếp tục chạy đến Công an phường Lê Thanh Nghị cách đó 1 km, đập cửa gọi công an. Lúc này, lửa đã lan khắp mặt sau trung tâm thương mại, tiếng nổ lớn liên tục vọng ra từ bên trong. Theo VnExpress.Net
Chọn áo quần áo nam khoác thời trang
Leexống áo namquần áo namxống áo namThời trang áo thunMin
Brandi Temple, 39 tuổi và đã có 4 con, không thể ngờ rằng một ngày mình có thể biến thú vui may vá trong phòng ngủ thành một doanh nghiệp bán lẻ mỗi tháng cung cấp 30.000 – 50.000 sản phẩm may mặc cho trẻ em. Tuốt tuột những gì chị làm đó là sử dụng các phương tiện của mạng từng lớp, một thứ mà những đối thủ đồ sộ chưa biết cách tận dụng.
Brandi Temple phất lên nhờ biết tận dụng mạng tầng lớp
Theo Bloomberg , Lolly Wolly Doodle Inc., Công ty bán lẻ do Temple thành lập năm 2010, thực hành hầu hết các giao dịch phê chuẩn Facebook. Họ dùng mạng từng lớp này để định ra các mức giá, nhận đơn hàng và dự báo tình hình sinh sản, thậm chí là tiếp thị và thiết kế xống áo.
“Khi đó tôi chỉ chụp mộtThời trang áo thunbức ảnh và đăng nó lên Facebook”, Temple, nay đã là CEO của công ty Lolly Wolly Doodle có trụ sở tại Lexington, Bắc Carolina, tâm sự. “Tôi viết rằng “tôi có 25 bộ váy như thế này, đây là mức giá tôi muốn”. Và trong vòng 30 giây chúng đã được mua hết”.
Hiện doanh nghiệp của chị đang tuyển dụng tới 160 nhân công, đạt doanh thu mỗi năm hơn 10 triệu USD. Đáng để ý hơn nữa đây chính là một trong những công ty tuyển dụng nhiều lao động nhất Lexington. Mới đây quỹ đầu tư mạo hiểm Revolution Growth củathời trang sỉtỷ phú Steve Case đã ưng góp vốn tới 20 triệu USD vào Lolly Wolly Doodle Inc.
Hai nguyên tố chính đằng sau thành công của Temple đó là: một cách tiếp cận mới mẻ với ngành sinh sản được biết đến dưới tên gọi “vừa kịp lúc”, và sự cam kết về một hoạt động kinh doanh đích thực có tính tầng lớp. Temple cho biết 60% doanh số của họ đến từ bán hàng qua Facebook, số còn lại ưng chuẩn website của công ty.
Ở những ngày đầu, Temple hội tụ nhiều vào việc xây dựng mối quan hệ với khách hàng trên mạng từng lớp, hơn là vào việc bán hàng. Chị liên tục tương tác với họ trên Facebook của mình, san sẻ những câu chuyện kinh dinh của bản thânThời trang namvà thiết kế quần áo dựa vào thông tin của khách hàng.
“Nếu họ ngẫu nhiên thấy một chiếc váy xanh và nói rằng họ thích kiểu dáng đó nhưng phải là màu đỏ, ngày hôm sau họ sẽ được thấy nó”, Temple cho biết.
Và sau đó khách hàng sẽ tự đăng hình ảnh con mình mặc xống áo do Temple thiết kế lên Facebook của mình, giúp thương hiệu của chị được truyền bá một cách miễn phí. Những lời lẽ truyền khẩu lan nhanh, và hiện tại Lolly Wolly Doodle đã có hơn 600.000 người ngưỡng mộ trên Facebook của công ty.
“Với hầu hết các nhãn hiệu thời trang, internet và mạng tầng lớp là một ý nghĩ xa vời”, tỷ phú Case nhận xét. Lolly Wolly Doodle thì trái lại, là “một thương hiệu lan tỏa thứ hạng đã tạo ra sự cộng hưởng với khán giả của mình”.
Một vài công đoạn sinh sản của Lolly Wolly Doodle được thực hiện ở nước ngoài
Có một điều thích thú đó là do tăng trưởng quá nhanh đã khiến công ty suýt phải đóng cửa mùa Hè năm 2010. Do không có tri thức gì về kinh dinh, công nghệ hay sinh sản,quần áo namvà cũng không có vốn để mở mang kinh dinh, Temple đã gặp khó trong việc đáp ứng nhu cầu khi chỉ dựa vào bạn bè và gia đình.
“Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ bán hoạt động kinh doanh để thu về tham khảo ở đây ngay một số tiền bởi tôi không thể tự điều hành”, vị nữ CEO nói. Nhưng sau đó Shana Fisher, nhà sáng lập của công ty High Line Venture Partners tại tỉnh thành New York đã tìm đến với Lolly Wolly Doodle và khuyên Temple đấu kinh dinh.
“Ngay ở cuộc gọi trước hết tôi đã nói với cô ấy rằng “chị đừng bán nó; chúng ta sẽ làm việc cùng nhau”, Fisher nói. Vị chuyên gia này cũng bị ấn tượng bởi bản năng kinh doanh của Temple, cũng như khả năng thiết kế và tiếp xúc với khách hàng. Rốt cục Fisher đã cấp cho Temple một số vốn.
Tháng 9/2010, nhờ khoản đầu tư đó, Lolly Wolly Doodle thực sự bắt đầu sản xuất, tại một nhà xưởng có diện tích hơn 740 m vuông, và thuê những nhân viên cắt và may trước hết.
Dù quảng cáo về các mẫu trên mạng xã hội và website công ty, Temple không hề có một sản phẩm hoàn chỉnh nào trong kho. Bởi Lolly Wolly Doodle sử dụng chiến thuật sản xuất “vừa kịp lúc”, nghĩa là công ty chỉ mua áo xống sỉ giá rẻ may vừa đủ số bán.
Khi một sản phẩm được đặt, người mua có 72 giờ để tính sổ. Khi nhận được tiền, các thợ may mới bắt đầu cắt vải và may. Người mua nhận được thành phẩm trong vòng 2-4 tuần sau đó. Việc bán buôn trực tuyến giúp công ty hà tằn hà tiện được đáng kể chi phi bởi họ không cần phải lo âu việc tồn kho cao hay một mẫu nào đó ế ẩm.
Case khẳng định phương pháp sinh sản này giúp các công ty sinh sản tại Mỹ có thể cạnh tranh với các thương hiệu dựa vào các xưởng ở nước ngoài. Lexington, nơi từng có một ngành công nghiệp may mặc lớn mạnh, cũng được hưởng lợi khi giành lại được một phần của hoạt động kinh dinh may mặc toàn cầu.
Templethời trang sỉđang có kế hoạch rời nhà máy trên diện tích gần 1900 m vuông ngày nay sang một tòa nhà lớn hơn, có diện tích tới gần 9300 m vuông, vốn đã bỏ không nhiều năm. Khoản đầu tư mới 20 triệu USD từ quỹ đầu tư mạo hiểm sẽ giúp chị thực hiện việc này.
Ngoại giả công ty còn muốn tuyển thêm 100 nhân lực tại Lexington trong vòng 2 năm tới. Không chỉ mở mang trên thực địa, công ty của chị cũng đã có phần mềm dành cho thiết bị di động và bán hàng cả trên các mạng Pinterest và Instagram.
Xem thêm : tổng hợp, facebook, new york, sản phẩm, website, nước ngoài, instagram, diện tích, đầu tiên, Temple
Brandi Temple, 39 tuổi và đã có 4 con, không thể ngờ rằng một ngày mình có thể biến thú vui may vá trong phòng ngủ thành một doanh nghiệp bán lẻ mỗi tháng cung cấp 30.000 – 50.000 sản phẩm may mặc cho trẻ em. Tất cả những gì chị làm đó là sử dụng các công cụ của mạng xã hội, một thứ mà những đối thủ khổng lồ chưa biết cách tận dụng.
Brandi Temple phất lên nhờ biết tận dụng mạng xã hội
Theo Bloomberg , Lolly Wolly Doodle Inc., Công ty bán lẻ do Temple thành lập năm 2010, thực hiện hầu hết các giao dịch thông qua Facebook. Họ dùng mạng xã hội này để định ra các mức giá, nhận đơn hàng và dự báo tình hình sản xuất, thậm chí là tiếp thị và thiết kế quần áo.
“Khi đó tôi chỉ chụp một bức ảnh và đăng nó lên Facebook”, Temple, nay đã là CEO của công ty Lolly Wolly Doodle có trụ sở tại Lexington, Bắc Carolina, tâm sự. “Tôi viết rằng “tôi có 25 bộ váy như thế này, đây là mức giá tôi muốn”. Và trong vòng 30 giây chúng đã được mua hết”.
Hiện doanh nghiệp của chị đang tuyển dụng tới 160 nhân công, đạt doanh thu mỗi năm hơn 10 triệu USD. Đáng chú ý hơn nữa đây chính là một trong những công ty tuyển dụng nhiều lao động nhất Lexington. Mới đây quỹ đầu tư mạo hiểm Revolution Growth của tỷ phú Steve Case đã chấp nhận góp vốn tới 20 triệu USD vào Lolly Wolly Doodle Inc.
Hai yếu tố chính đằng sau thành công của Temple đó là: một cách tiếp cận mới mẻ với ngành sản xuất được biết đến dưới tên gọi “vừa kịp lúc”, và sự cam kết về một hoạt động kinh doanh thực sự có tính xã hội. Temple cho biết 60% doanh số của họ đến từ bán hàng qua Facebook, số còn lại thông qua website của công ty.
Ở những ngày đầu, Temple tập trung nhiều vào việc xây dựng mối quan hệ với khách hàng trên mạng xã hội, hơn là vào việc bán hàng. Chị liên tục tương tác với họ trên Facebook của mình, chia sẻ những câu chuyện kinh doanh của bản thân và thiết kế quần áo dựa vào thông tin của khách hàng.
“Nếu họ tình cờ thấy một chiếc váy xanh và nói rằng họ thích kiểu dáng đó nhưng phải là màu đỏ, ngày hôm sau họ sẽ được thấy nó”, Temple cho biết.
Và sau đó khách hàng sẽ tự đăng tải hình ảnh con mình mặc quần áo do Temple thiết kế lên Facebook của mình, giúp thương hiệu của chị được quảng bá một cách miễn phí. Những lời lẽ truyền miệng lan nhanh, và ngày nay Lolly Wolly Doodle đã có hơn 600.000 người hâm mộ trên Facebook của công ty.
“Với hầu hết các nhãn hiệu thời trang, internet và mạng xã hội là một ý nghĩ xa vời”, tỷ phú Case nhận xét. Lolly Wolly Doodle thì trái lại, là “một thương hiệu lan tỏa đẳng cấp đã tạo ra sự cộng hưởng với khán giả của mình”.
Một vài công đoạn sản xuất của Lolly Wolly Doodle được thực hiện ở nước ngoài
Có một điều thú vị đó là do tăng trưởng quá nhanh đã khiến công ty suýt phải đóng cửa mùa Hè năm 2010. Do không có kiến thức gì về kinh doanh, công nghệ hay sản xuất, và cũng không có vốn để mở rộng kinh doanh, Temple đã gặp khó trong việc đáp ứng nhu cầu khi chỉ dựa vào bạn bè và gia đình.
“Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ bán hoạt động kinh doanh để thu về ngay một số tiền bởi tôi không thể tự điều hành”, vị nữ CEO nói. Nhưng sau đó Shana Fisher, áo thun nam vnxk nhà sáng lập của công ty High Line Venture Partners tại thành phố New York đã tìm đến với Lolly Wolly Doodle và khuyên Temple tiếp tục kinh doanh.
“Ngay ở cuộc gọi đầu tiên tôi đã nói với cô ấy rằng “chị đừng bán nó; chúng ta sẽ làm việc cùng nhau”, Fisher nói. Vị chuyên gia này cũng bị ấn tượng bởi bản năng kinh doanh của Temple, cũng như khả năng thiết kế và tiếp xúc với khách hàng. Cuối cùng Fisher đã cấp cho Temple một số vốn.
Tháng 9/2010, nhờ khoản đầu tư đó, Lolly Wolly Doodle thực sự bắt đầu sản xuất, tại một nhà xưởng có diện tích hơn 740 m vuông, và thuê những nhân viên cắt và may đầu tiên.
Dù quảng cáo về các mẫu trên mạng xã hội và website công ty, Temple không hề có một sản phẩm hoàn chỉnh nào trong kho. Bởi Lolly Wolly Doodle sử dụng chiến thuật sản xuất “vừa kịp lúc”, nghĩa là công ty chỉ may vừa đủ số bán.
Khi một sản phẩm được đặt, người mua có 72 giờ để thanh toán. Khi nhận được tiền, các thợ may mới bắt đầu cắt vải và may. Người mua nhận được thành phẩm trong vòng 2-4 tuần sau đó. Việc bán lẻ trực tuyến giúp công ty tiết kiệm được đáng kể chi phi bởi họ không cần phải lo lắng việc tồn kho cao hay một mẫu nào đó ế ẩm.
Case khẳng định phương pháp sản xuất này giúp các công ty sản xuất tại Mỹ có thể cạnh tranh với các thương hiệu dựa vào các xưởng ở nước ngoài. Lexington, nơi từng có một ngành công nghiệp may mặc lớn mạnh, cũng được hưởng lợi khi giành lại được một phần của hoạt động kinh doanh may mặc toàn cầu.
Temple đang có kế hoạch rời nhà máy trên diện tích gần 1900 m vuông hiện tại sang một tòa nhà lớn hơn, có diện tích tới gần 9300 m vuông, vốn đã bỏ không nhiều năm. Khoản đầu tư mới 20 triệu USD từ quỹ đầu tư mạo hiểm sẽ giúp chị thực hiện việc này.
Ngoài ra công ty còn muốn tuyển thêm 100 nhân công tại Lexington trong vòng 2 năm tới. Không chỉ mở rộng trên thực địa, công ty của chị cũng đã có phần mềm dành cho thiết bị di động và bán hàng cả trên các mạng Pinterest và Instagram.
Xem thêm : tổng hợp, facebook, new york, sản phẩm, website, nước ngoài, instagram, diện tích, đầu tiên, Temple

-bb3a7/xoay-vong-xu-huong-voi-nhung-chiec-ao-in-slogan.jpg)







