"Thả rông vòng 1", "lộ miếng dán ngực", "không mặc nội y"... Có nhẽ những thứ khóa này đã không còn xa lạ với quờ chúng ta, vì chỉ cần gõ một thứ trong chúng kèm theo danh từ "sao Việt" hay tên xác thực của một ai đó, bạn sẽ nhận được ối kết quả đa dạng đến bất thần và sờ soạng đều "bỏng mắt" như nhau. Phải chăng, "lộ hàng" hay "không mặc nội y" đã trở thành một thương hiệu của sao Việt?
Như đã gợi mở ở trên, trào lưu "quên" nội y này đang đắp cả giới showbiz Việt và gây ra những cảnh huống dở khóc dở cười cho cả người mặc lẫn người vô tình chiêm ngưỡng, như gần đây nhất là những xì xầm quanh việc mẫu teen 18 tuổi - Hồng Quế - quá chừng táo tợn khi đã mặc váy khoét lưng, xẻ sâu lại còn "quên" luôn cả mặc nội y, để lộ vòng 1 theo cách khá là phản cảm.
Vài ngày trước,Hồng Quếxuất hiện và ngay thức thì khiến ai nấy đều kinh ngạc vì mẫu váy táo bạo với một đường xẻ vô cùng khoáng đạt từ lưng xuống tận... Vòng 3, và cứ thế trài dài xuống chân.
Không dừng lại ở đó, người ta còn chú ý thấy trên lớp vải bóng và mềm có phần kém sang của chiếc váy nhái "lồ lộ" những dấu tích của vòng 1 được thả rông.
Trong một buổi trình diễn thời trang, đồ nộiThời trang áo thuny lại tiếp bị cô nàng "tẩy chay". Chưa tính đến đẹp hay không đẹp, chỉ riêng việc xuất hiện trước công chúng với nhân cách là một người nức danh, mà đặc biệt là vẫn còn trong lứa tuổi đang trưởng thành, đã đủ khiến hình ảnh cô nàng ngày một tệ hơn so với những vụ bê bối trước đó.
Thực ra, "thả rông" vòng 1 hay nói cách khác là "quên" nội y vốn là một khái niệm không còn xa lạ với nền thời trang thế giới. Đã từng có thời kỳ, phụ nữ tây thiên muốn rũ bỏ những thứ đồ nội y nhỏ xinh, có tác dụng tôn vẻ đẹp giới tính của phái nữ, chỉ vì họ cảm thấy rằng chúng khiến họ bức bối và bị kìm kẹp trong những định kiến. Và thế là một thiên hướng đã ra đời.
Các sao Việt nhà ta cũng đã chóng vánh update xu hướngquần áo namnày trong vài năm đổ lại đây. Tuy nhiên, nắm bắt xu hướng là một chuyện, và ứng dụng đúng mực để thiên hướng đó thật sự hợp cũng như được diễn đạt một cách tinh tế lại là một vấn đề hoàn toàn khác.
Xét về việc "bỏ quên" nội y, có lẽHồng Quếcòn phải học hỏiMai Khôinhiều khi đàn chị chính là một trong những người khởi đầu xu hướng này tại Việt Nam.
VớiMai Khôi, việc tra tấn khán giả bằng gout thời trang kỳ quái và lập dị của mình khiến chị chưa đủ thỏa mãn.
Chị còn quên hẳn nội y với mọi trang phục, từ chất liệu da hào phóng...
... Đến chất liệu thun co giãn,Mai Khôiđều tận dụng triệt để mốt "thả rông" vòng 1.
Hà Anhlà một ngưòi mẫu đã từng ở London về nên phần nào cũng bị ảnh hưởng bởi phong cách phương Tây, điển hình như việc "bỏ quên" nội y khá thẳng băng.
Chấtáo xống namvải thun co giãn khiến vòng 1 của người đẹp bị hằn lên y phục, trông có hơi "nóng mắt" người đối diện.
Là một Hoa hậu, một người con gái đại diện cho vẻ đẹp truyền thống của văn hóa Việt Nam, việc "thả rông" củaThùy Dungkhó mà khiến người khác vừa mắt được.
Vết hằn trên lớp vải áo phong phanh màu đen như thế này khiếnPhương Vymất đi nhiều phần xinh đẹp.
Trangthời trang sỉNhung...
... HayDương Yến Ngọcđều khiến khán giả phải "khóc thét" khi phải nhìn thấy cái mà đáng ra không nên thấy.
Sựáo quần namchủ quan của cá nhân kèm sự cẩu thả khi tác nghiệp của nhiếp ảnh, và thế làTăng Thanh Hàđã có một kỉ niệm để đời chẳng mấy tốt đẹp gì trong lý lịch của mình.
ViệcPhi Thanh Vân"tiến công" công chúng bằng thời trang đã là chuyện thường nhật nên có "bỏ quên" nội y thì cũng chẳng ai lạ.
"Sao Việt mặc áo không nội y trình diễn trước trẻ tự kỷ" -Hà Linhđã bao giờ nghĩ đến những cái tít tương tự như thế này khi quyết định "thả rông" và hồn nhiên diễn trong một sự kiện mang tính cộng đồng?
Chung Thục Quyêncũng vận dụng ngay công thức gồm váy/áo chất thun co giãn phối hợp với việc "quên" nội y.
Bên cạnh việc "cho không, biếu không" khán giả những pha nổ đom đóm mắt, cũng có nhiều xì ta cẩn trọng hơn khi thay nội y thường ngày bằng những miếng dán sillicon nhỏ xinh. Tuy nhiên, tránh lỗi này thì lại gặp đến sự cố khác, đã có rất nhiều sao dù đã "che đậy", nhưng vẫn khiến công chúng lắc đầu ngao ngán với sự cố "lộ miếng dán" mà mình đang vận dụng.
Angela Phương Trinhhẳn có chủ ý khi phối hợp 2 miếng dán ngực hình hoa không được mềm mại lắm với chất liệu áo mỏng dính màu nude. Điều này chỉ càng làm khán giả tò mò xem cái gì thực thụ được ẩn giấu sau đó, cũng là một cách khoe rất phản cảm vòng 1 khủng của cô nàng.
Không có lời lý giải nào cho cả chất liệu y phục lẫn miếng dán ngực củaDương Yến Ngọc. Chị "thảm họa" từ đầu đến cuối, không cứu vãn nổi một điểm nào.
Đoan Tranghớ hênh trong phút giây đang hăng say trình diễn bởi chiếc váy xẻ ngực quá rộng và sâu.
CònThời trang áo thunvề sự cố củaVũ Thu Phươngthì chỉ có thể cảm ơn ai đã thiết kế ra 2 cái dây áo mà... Khéo thế. Không "che đậy" cũng dở, mà "che đậy" cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
VõThời trang áo thunHoàng Yếncũng gặp phải một thiết kế na ná nhưVũThời trang namThu Phương.
Tiết mua quần áo sỉ giá rẻ mục "lộ hàng" ăn phạt nhớ đời củaThu Minh.
Với bộ đồ bó sát và "thả rông" vòng 1 này củaThu Minh,chỉ cần vô ý một tí nữa thì có lẽThu Minhsẽ không chỉ bị "tuýt còi" nhẹ nhàng một lần như trên.Nói một cách công bằng, việc các sao buộc phải "quên" nội y một phần cũng do các NTK khi những thiết kế tràn đầy các đường cut-out, xẻ ngực sâu hun hút... Tràn lan khắp nơi. Nếu mặc nội y thì mất đi vẻ đẹp của y phục, dùng miếng sillicon thì lại sợ bị các nhiếp ảnh tinh mắt chụp ngay phút giây "lộ phụ tùng"... Đâm nhiều sao đánh liều "quên" nội y.
Lý Nhã Kỳ...
...Tháithời trang sỉHà...
Đinh Ngọc Diệp
... HayJennifer Phạmđều buộc phải chọn giải pháp "thả rông" vòng 1 bởi thiết kế xẻ sâu triệt để mà họ chọn.
Bebe Phạmbiểu diễn với một thiết kế "nguy hiểm" luôn chầu chực để khiến chị phải đỏ mặt, và quả đích thực việc đấy sau đó cũng đã xảy ra.
Xứng với danh hiệu của mình, chắc hẳn có nhiều người tò mò về vòng 1 đáng tự hào của "nữ vương nội y"Ngọc Trinhtrông thế nào nếu thiếu đồ nội y nhỉ?
Brandi Temple, áo thun nam hcm đẹp 39 tuổi và đã có 4 con, chẳng thể ngờ rằng một ngày mình có thể biến thú vui may vá trong phòng ngủ thành một doanh nghiệp bán buôn mỗi tháng cung cấp 30.000 – 50.000 sản phẩm may mặc cho con trẻ. Thảy những gì chị làm đó là dùng các công cụ của mạng xã hội, một thứ mà những đối thủ khổng lồ chưa biết cách tận dụng.
Brandi Temple phất lên nhờ biết tận dụng mạng từng lớp
Theo Bloomberg , Lolly Wolly Doodle Inc., Công ty bán buôn do Temple thành lập năm 2010, thực hiện hầu hết các giao tế duyệt y Facebook. Họ dùng mạng tầng lớp này để định ra các mức giá, nhận đơn hàng và dự báo tình hình sinh sản, thậm chí là tiếp thị và thiết kế áo quần.
“Khi đó tôi chỉ chụp một bức ảnh và đăng nó lên Facebook”, Temple, nay đã là CEO của công ty Lolly Wolly Doodle có trụ sở tại Lexington, Bắc Carolina, tâm can. “Tôi viết rằng “tôi có 25 bộ váy như thế này, đây là mức giá tôi muốn”. Và trong vòng 30 giây chúng đã được mua hết”.
Hiện doanh nghiệp của chị đang tuyển dụng tới 160 nhân công, đạt doanh thu mỗi năm hơn 10 triệu USD. Đáng chú ý hơn nữa đây chính là một trong những công ty tuyển dụng nhiều lao động nhất Lexington. Mới đây quỹ đầu tư mạo hiểm Revolution Growth của tỷ phú Steve Case đã hài lòng góp vốn tới 20 triệu USD vào Lolly Wolly Doodle Inc.
Hai yếu tố chính đằng sau thành công của Temple đó là: một cách tiếp cận mới mẻ với ngành sản xuất được biết đến dưới tên gọi “vừa kịp lúc”, và sự cam kết về một hoạt động kinh dinh thực thụ có tính từng lớp. Temple cho biết 60% doanh số của họ đến từ bán hàng qua Facebook, số còn lại phê duyệt website của công ty.
Ở những ngày đầu, Temple giao hội nhiều vào việc xây dựng mối quan hệ với khách hàng trên mạng tầng lớp, hơn là vào việc bán hàng. Chị liên tiếp tương tác với họ trên Facebook của mình, chia sẻ những câu chuyện kinh doanh của bản thân và thiết kế áo quần dựa vào thông báo của khách hàng.
“Nếu họ tình cờ thấy một chiếc váy xanh và nói rằng họ thích mẫu mã đó nhưng phải là màu đỏ, ngày hôm sau họ sẽ được thấy nó”, Temple cho biết.
Và sau đó khách hàng sẽ tự đăng hình ảnh con mình mặc xống áo do Temple thiết kế lên Facebook của mình, giúp thương hiệu của chị được quảng bá một cách miễn phí. Những lời lẽ truyền khẩu lan nhanh, và ngày nay Lolly Wolly Doodle đã có hơn 600.000 người ngưỡng mộ trên Facebook của công ty.
“Với hồ hết các mác thời trang, internet và mạng từng lớp là một ý nghĩ xa vời”, tỷ phú Case nhận xét. Lolly Wolly Doodle thì ngược lại, là “một thương hiệu lan tỏa thứ hạng đã tạo ra sự cộng hưởng với khánThời trang áo thungiả của mình”.
Một đôi công đoạn sinh sản của Lolly Wolly Doodle được thực hiện ở nước ngoài
Có một điều xăm đó là do tăng trưởng quá nhanh đã khiến công ty suýt phải đóng cửa mùa Hè năm 2010. Do không có tri thức gì về kinh doanh, công nghệ hay sinh sản, và cũng không có vốn để mở rộng kinh doanh, Temple đã gặp khó trong việc đáp ứng nhu cầu khi chỉ dựa vào bạn bè và gia đình.
“Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ bán hoạt động kinh dinh để thu về ngay một số tiền bởi tôi không thể tự điều hành”, vị nữ CEO nói. Nhưng sau đó Shana Fisher, nhà sáng lập của công ty High Line Venture Partners tại thị thành New York đã tìm đến với Lolly Wolly Doodle và khuyên Temple nối kinh dinh.
“Ngay ở cuộc gọi đầu tiên tôi đã nói với cô ấy rằng “chị đừng bán nó; chúng ta sẽ làm việc cùng nhau”, Fisher nói. Vị chuyên gia này cũng bị ấn tượng bởi bản năng kinh dinh của Temple, cũng như khả năng thiết kế và tiếp xúc với khách hàng. Chung cuộc Fisher đã cấp cho Temple một số vốn.
Tháng 9/2010, nhờ khoản đầu tư đó, Lolly Wolly Doodle thực thụ bắt đầu sinh sản, tại một nhà xưởng có diện tích hơn 740 m vuông, và thuê những viên chức cắt và may đầu tiên.
Dù lăng xê về các mẫu trên mạng tầng lớp và website công ty, Temple không hề có một sản phẩm hoàn chỉnh nào trong kho. Bởi Lolly Wolly Doodle sử dụng chiến thuật sản xuất “vừa kịp lúc”, tức thị công ty chỉ may vừa đủ số bán.
Khi một sản phẩm được đặt, người mua có 72 giờ để thanh toán. Khi nhận được tiền, các thợ may mới bắt đầu cắt vải và may. Người mua nhận được thành phẩm trong vòng 2-4 tuần sau đó. Việc bán buôn trực tuyến giúp công ty tằn tiện được đáng kể chi phi bởi họ không cần phải lo âu việc tồn kho cao hay một mẫu nào đó ế ẩm.
Case khẳng định phương pháp sinh sản này giúp các công ty sinh sản tại Mỹ có thể cạnh tranh với các thương hiệu dựa vào các xưởng ở nước ngoài. Lexington, nơi từng có một ngành công nghiệp may mặc lớn mạnh, cũng được hưởng lợi khi giành lại được một phần của hoạt động kinh doanh may mặc toàn cầu.
Temple đang có kế hoạch rời nhà máy trên diện tích gần 1900 m vuông ngày nay sang một tòa nhà lớn hơn, có diện tích tới gần 9300 m vuông, vốn đã bỏ không nhiều năm. Khoản đầu tư mới 20 triệu USD từ quỹ đầu tư mạo hiểm sẽ giúp chị thực hiện việc này.
Ngoài ra công ty còn muốn tuyển thêm 100 nhân công tại Lexington trong vòng 2 năm tới. Không chỉ mở rộng trên thực địa, công ty của chị cũng đã có phần mềm dành cho thiết bị di động và bán hàng cả trên các mạng Pinterest và Instagram.
Xem thêm : tổng hợp, facebook, new york, sản phẩm, website, nước ngoài, instagram, diện tích, trước tiên, Temple
>> Đón đọc ấn phẩm Lao Động & Đời sống số 22
30 tuổi, anh Nguyễn Thọ Hồng (huyện Phú Tân, tỉnh An Giang) đã sống trên đất Thái Lan ngót nghét 15 năm. Năm Hồng mới 8 tháng tuổi, cha mẹ đã bế Hồng lên ghe ngược dòng Mekong mưu sinh bằng nghề đánh bắt cá. Đứa em gái kế Hồng ra đời, cám cảnh lênh đênh sông nước khiến con cái không được học hành, cha mẹ Hồng quyết neo ghe, tìm một công việc khác sinh sống. Lúc đó Hồng đã lên 12 tuổi, cũng như bao đứa trẻ cùng cảnh, Hồng không được đến trường.
Chút vốn liếng tiếng Thái vỡ lòng Hồng học được từ người dân bản địa nơi ngày xưa cha thỉnh thoảng cho ghe cập bến không đủ để Hồng tự bươn chải nơi đất khách. Nghe người ta giới thiệu, Hồng tìm đến một ngôi chùa của người Thái ở gần chợ nổi Damnoen Saduak thuộc tỉnh Ratchaburi nằm cách thủ đô Bangkok khoảng 100km để vừa bán hàng rong vừa học tiếng Thái.
Hồng nhớ lại: “Hồi đó chùa này có khá nhiều người Việt tá túc. Sư thầy nói tiếng Việt rất giỏi, họ sẵn sàng chỉ dạy mọi thứ mình cần”. Nơi đất khách, Hồng làm đủ thứ nghề, từ bán dừa tươi, hàng lưu niệm đến thợ hồ, khuân vác… Vài năm sau, khi chợ nổi Thái Lan trở nên sầm uất, du khách đến tham quan mua sắm ngày một đông, Hồng có được một chỗ dừng chân để buôn bán ở chợ này.
Vẫn không thoát khỏi cảnh sông nước, cửa hàng nhỏ gọn được bố trí trên chiếc ghe nhỏ cập trong chợ nổi, bên dưới chiếc cầu bắc từ khu này qua khu kia. “Cửa hàng” anh Hồng bán các món nướng xuyên que của người Thái.
Cũng như những “cửa hàng” ăn uống khác trong chợ nổi, người thuê phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ gọi là tiền chỗ. Số tiền nhiều hay ít tùy thuộc vào địa thế cũng như giá trị món hàng bán. Bán hàng ăn như anh Hồng, mỗi tháng phải trả cho ban quản lý 3.000 baht (tương đương 2,1 triệu đồng). Anh Hồng nói: “Tiền thuê chỗ bán như vậy là chấp nhận được, vẫn dễ kiếm tiền hơn mai chạy chỗ này mốt chạy chỗ kia”.
Anh Hồng không phải là người Việt duy nhất buôn bán ở chợ nổi. Theo chỉ dẫn của anh, chúng tôi tìm đến cửa hàng bán quần áo, giầy dép của chị Bùi Thu Nga ở cuối chợ. Biết chúng tôi là người Việt, chị Nga hồ hởi khoe: “Chị bán ở đây hơn 5 năm rồi. Cuộc sống có vất vả nhưng tương đối dễ thở hơn thời gian bán trái cây ở tỉnh Ratchaburi. Có được chỗ buôn bán thế này với người Việt mình là không dễ chút nào, phải cố mà giữ”.
Chị Nga sống ở Thái Lan 15 năm, riêng ở tỉnh Ratchaburi cũng tròn 10 năm. Chồng chị Nga là người Thái, làm tài xế. Chị Nga có được cửa hàng hoành tráng ở chợ nổi là từ người chị chồng bị mất sức lao động sang lại.
Những ngày tháng nhớ đời
Cơ duyên mà vợ chồng anh Ân, chị Hương (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) mưu sinh trên đất Thái cũng hết sức tình cờ. Cách đây 6 năm, anh Ân đi du lịch theo đoàn. Sau chuyến đi, anh tách đoàn ở lại. Nơi anh tá túc không đâu khác là nơi cổng chùa Trai Mít (chùa Phật Vàng) - một ngôi chùa nổi tiếng ở thủ đô Bangkok. Được vài hôm, anh Ân đã bị chính quyền địa phương bắt giam vì tội nhập cư bất hợp pháp. Anh bị giam 48 ngày nơi đất khách.
Sau khi được thả ra, anh về Việt Nam làm giấy tờ rồi cùng vợ trở lại Thái Lan bằng đường bộ bắt đầu cuộc mưu sinh. Anh Ân cho biết: “Ở trong nhà tù Thái Lan không phải lao động nặng nhọc. Cơm ngày ba bữa, mỗi ngày còn nhận được 200 baht (tương đương 140.000 đồng)…”.
Chị Hương tâm sự: “Ổng sống ở Sài Gòn hơn 5 năm nhưng chỉ về quê hai lần vào dịp Tết. Lần nào ổng muốn về, tôi cũng phải cho tiền để mua vé xe quay lại Sài Gòn. Sang đây cuộc sống tương đối đỡ hơn, mỗi tháng cả hai vợ chồng tích lũy không dưới 5 triệu đồng”.
Hai vợ chồng anh Ân, chị Hương là chủ nhân của hai chiếc xe… đẩy. Anh đẩy xe bán dừa lạnh, trái cây, còn chị đẩy xe bán kem tươi. Địa điểm bán hàng của anh chị là chùa Trai Mít, nơi hằng ngày có rất đông du khách Việt Nam đến tham quan. Để trở thành người nhập cư hợp pháp có thời hạn trên đất Thái, mỗi tháng vợ chồng anh Ân phải nộp cho chính quyền sở tại 4.900 baht, bao gồm các khoản bảo hiểm, lưu trú, an ninh… Khi đóng tiền, chính quyền sẽ cấp cho một tờ giấy nhỏ, ghi chữ và con số loằng ngoằng như mật mã, trong đó thể hiện đầy đủ tên tuổi, quốc tịch, nơi tạm trú, nghề nghiệp…
Giấy chứng nhận cư trú hợp pháp trên đất Thái.
Ngoài số tiền phải nộp cho chính quyền sở tại, hai vợ chồng phải thuê nhà với giá 3.500 baht ở gần chùa Trai Mít để tiện đi lại mua bán. Vào giờ rỗi, khi cần, chị Hương có nhiệm vụ thay chồng bán, anh Ân phụ giúp nhà chùa dọn dẹp, khuân vác đến thợ hồ… “Thấy mình chịu khó nên nhà chùa rất thương, tạo điều kiện cho mình có nơi buôn bán ổn định” - anh Ân nói.
Theo chị Hương, trước đây ở khu vực chùa Trai Mít có không dưới 10 người Việt sinh sống. Về sau, vì mua bán không thật thà, du khách phản ánh nên chính quyền đã trục xuất, không cho lưu trú ở đây nữa. Tuy nhiên, người làm ăn gian dối chỉ là số ít, những người còn lại bỏ về nước hoặc chuyển đến tỉnh khác mưu sinh. Sau nhiều năm sống trên đất Thái, chị Hương đúc kết: “Người Thái rất quý trọng người Việt. Họ sẵn lòng giúp đỡ, bất kể mình là ai, làm gì. Nhưng điều mà người Thái tối kỵ là không thật thà”.
Bán hàng kiêm hướng dẫn viên
Những ngày đầu mới đến đất Thái, không riêng anh Ân, chị Hương mà nhiều người Việt đang sống và làm việc ở đây đều nhìn nhận rằng, để bán được hàng thì bản thân phải là một hướng dẫn viên có chuyên môn cao. Theo chị Nga - một người Việt sống lâu năm ở Thái, hầu hết các điểm tham quan nổi tiếng ở Thái Lan, từ Phuket, Pattaya đến Bangkok chị đều nắm tất. Bất kỳ thắc mắc từ văn hóa, phong tục tập quán, kinh tế, chính trị… chị Nga đều trả lời chính xác những thông tin cập nhật mới nhất.
Ngay cả người bản địa hiểu về văn hóa của dân tộc tộc mình còn mơ hồ huống chi người Việt. Để có được kiến thức, người Việt trên đất Thái phải đầu tư thời gian tìm hiểu, đọc sách báo. Những gì mà họ có được không phải học thuộc lòng, khi cần thì sổ một tràng mà phải cung cấp những số liệu, dẫn chứng cụ thể theo từng chủ đề, nội dung.
Nói như anh Ân: “Muốn có lợi cho mình, trước hết hãy cho du khách thấy được cái lợi của họ. Với người đi du lịch, bỏ đồng tiền ra là họ lấy lại chất lượng dịch vụ, những thông tin cần thiết ở nơi họ đến. Dù chỉ là người bán hàng rong nhưng mình làm được như vậy thì người không có nhu cầu cũng phải mua hàng của mình”.
Ông Khun Kin - người Chiang Rai, làm bảo vệ khu chợ nổi Thái Lan, 10 năm trước cũng là một hướng dẫn viên có nghề - cho biết: “Người Việt đến các điểm du lịch sinh thái ở Chiang Rai đều thuê hướng dẫn viên là người bán hàng rong. Mỗi tour 5-7 ngày có giá từ 5.000 - 7.000 baht”.
Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014
Sao Việt Thời trang nam ngày càng lạt lẽo với nội y - Kenh14.vn
Stripes Galore - thiên thời trang sỉ hướng khiến cả thế giới "phát cuồng" - Kenh14.vn
Không cầu kỳ và cũng chẳng hoa mỹ, những đường kẻ sọc vốn đã khôn xiết thân thuộc đối với chúng ta. Ngày ngày, chúng ta luôn nhìn thấy những đường kẻ sọc hiện hữu trong các thiết kế nội thất, mỹ thuật và cả thời trang; đến mức đôi khi loại họa tiết này khiến nhiều người cảm thấy phát nhàm với chúng. Và hẳn cũng ít giáo đồ thời trang ngờ đâu rằng, vào mùa Xuân/Hè 2013 này, họ đã phải chứng kiến sự đoạt mạnh mẽ của những đường kẻ sọc cá tính, dưới tên gọi chính thức là xu hướng Stripes Galore.
Trên thực tại, loại họa tiết từng bị đánh giá là đơn điệu đã trở lại và làm lóa mắt thảy chúng ta, với tí đỉnh thay đổi nhằm tăng thêm tính linh hoạt. Vốn liếng gắn liền với phong cách đời thường, cụ thể là những chiếc áo sơmi hay T-shirt thân thuộc, kẻ sọc ngày nay đã xuất hiện tại những buổi tiệc qua, trên những thiết kế váy áo qua và lộng lẫy. Đây chính là bước tiến xa nhất của loại họa tiết này trên bản đồ thời trang. Từ những chiếc váy midi củaDolce&Gabbana, các y phục được thiết kế đồng bộ củaMarc JacobshayMoschino, cho đến bộ suit dáng menswear củaTommy Hilfiger... Và đặc biệt, khi biểu trưng hàng đầu của sự nữ tính - Oscar de la Renta cho ra mắt thiết kế váy dạ hội kiều diễm với những đường cắt cúp tinh tế kèm theo đường kẻ sọc đen-trắng đơn giản, họa tiết cá tính này như được thay đổi hoàn toàn diện mạo vốn có: lộng lẫy, kiêu kỳ, ngọt và duyên dáng.
Dolce&Gabbana
Moschino
Marcxống áo namJacobs
Tommy Hilfiger
Oscar de la Renta
Một trong những nhân tố được cải tiến nhất của họa tiết kẻ sọc năm 2013 là; nó không còn là những đường kẻ mảnh, cứng nhắc với một số màu sắc hạn chế như chơi thấy mà đã được biến tấu thành những đường kẻ to, rõ nét, đi kèm với vô vàn sắc màu sinh động. Thiên hướng Stripe Galore là sự phối hợp chủ đạo giữa những tông màu như đỏ bordeaux, xanh cobalt, xanh lá cây và đặc biệt là tông đen tuyền, phối tương phản với sắc trắng. Trong đó, kẻ sọc đen-trắng thuần khiết và kinh điển vẫn là nguồn cảm hứng chính cho các NTK hay giới yêu thời trang bởi sự thuận tiện khi ứng dụng lẫn ấn tượng mạnh mẽ từ cái nhìn trước nhất. Những đường kẻ cá tính cũng mang đặc tính khá "thân thiện" nên có thể dễ dàng phối với nhiều trang phục khác nhau. Kèm theo đó là sự đa dạng đến nhẵn, và bạn chỉ việc tìm đến những thiết kế kẻ sọc ăn nhập với bản thân mình nhất là đã cập nhật thành công xu hướng Stripes Galore.
Trên thế giới, chưa bao giờ kẻ sọc lại trở thành phổ quát và được nhiều ngôi sao dùng liên tục như trong thời gian vừa qua. Dẫn đầu trào lưu này cũng chính là những khuân mặt thân thuộc đối với giới trẻ nhưTaylor Swift, Miley Cyrus, Rihanna, Olivia PalermohayPhạmThời trang namBăng Băng. Tại các sự kiện của showbiz, chúng ta cũng liền bắt gặp các tiếng tăm đình đám xuất hiện trong trang phục theo đúng xu hướng Stripe Galore và họ cũng đã phần nào tạo được sức hút mỗi khi xuất hiện trước công chúng. Không lòe loẹt, cầu kỳ nhưng những đường kẻ cá tính, mạnh mẽ cũng đủ làm các mỹ nhân Hollywood cho tới người đẹp Việt đều xinh đẹp và thời thượng đến ngỡ ngàng.
MileyThời trang namThời trang namCyrus
Taylor Swift
Rihanna
Phạm Băng Băng
Oliviathời trang sỉParlemo
Những ngôi sao dẫn đầu trào lưu ở Việt Nam gồmThanh Hằng...
Tăng Thanh Hà
Thủy tại đây Tiên
TrúcThời trang áo thunThời trang áo thunDiễm
Huyền Ny
Hiện, có khá nhiều gợi ý hay ho để bạn"mix-and-match" y phục kẻ sọcmột cách sành điệu và hợp lý nhất. Và một trong những cách dễ dàng nhất là, hãy thử ngắm nghía phong cách thời trang đường phố của giới trẻ thế giới để xem họ đã "ứng biến" ra sao với loại họa tiết sành điệu bậc nhất này nhé!
>> mua quần áo sỉ giá rẻ Thời trang áo thunĐón đọc ấn phẩm lao động & Đời sống số 22
30 tuổi, anh Nguyễn Thọ Hồng (huyện Phú Tân, tỉnh An Giang) đã sống trên đất Thái Lan ngót 15 năm. Năm Hồng mới 8 tháng tuổi, bố mẹ đã bế Hồng lên ghe ngược dòng Mekong mưu sinh bằng nghề đánh bắt cá. Đứa em gái kế Hồng ra đời, cám cảnh lênh đênh sông nước khiến con cái không được học hành, bác mẹ Hồng quyết neo ghe, tìm một công việc khác sinh sống. Lúc đó Hồng đã lên 12 tuổi, cũng như bao đứa trẻ cùng cảnh, Hồng không được đến trường.
Chút nguyên tiếng Thái vỡ lòng Hồng học được từ người dân bản địa nơi ngày xưa cha đôi khi cho ghe cập bến không đủ để Hồng tự bươn chải nơi đất khách. Nghe người ta giới thiệu, Hồng tìm đến một ngôi chùa của người Thái ở gần chợ nổi Damnoen Saduak thuộc tỉnh Ratchaburi nằm cách thủ đô Bangkok khoảng 100km để vừa bán hàng rong vừa học tiếng Thái.
Hồng nhớ lại: “Hồi đó chùa này có khá nhiều người Việt tá túc. Sư thầy nói tiếng Việt rất giỏi, họ sẵn sàng chỉ dạy mọi thứ mình cần”. Nơi đất khách, Hồng làm đủ thứ nghề, từ bán dừa tươi, hàng lưu niệm đến thợ nề, khuân vác… Vài năm sau, khi chợ nổi Thái Lan trở thành sầm uất, du khách đến tham quan mua sắm ngày càng đông, Hồng có được một chỗ dừng chân để buôn bán ở chợ này.
Vẫn không thoát khỏi cảnh sông nước, cửa hàng nhỏthời trang sỉgọn được bố trí trên chiếc ghe nhỏ cập trong chợ nổi, bên dưới chiếc cầu bắc từ khu này qua khu kia. “Cửa hàng” anh Hồng bán các món nướng xuyên que của người Thái.
Cũng như những “cửa hàng” ăn uống khác trong chợ nổi, người thuê phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ gọi là tiền chỗ. Số tiền nhiều hay ít tùy thuộc vào địa thế cũng như giá trị món hàng bán. Bán hàng ăn như anh Hồng, mỗi tháng phải trả cho ban quản lý 3.000 baht (tương đương 2,1 triệu đồng). Anh Hồng nói: “Tiền thuê chỗ bán như vậy là bằng lòng được, vẫn dễ kiếm tiền hơn mai chạy chỗ này mốt chạy chỗ kia”.
Anh Hồng không phải là người Việt duy nhất buôn bán ở chợ nổi. Theo hướng dẫn của anh, chúng tôi tìm đến cửa hàng bán xống áo, giầy dép của chị Bùi Thu Nga ở cuối chợ. Biết chúng tôi là người Việt, chị Nga hồ hởi khoe: “Chị bán ở đây hơn 5 năm rồi. Cuộc sống có nặng nhọc nhưng tương đối dễ thở hơn thời kì bán trái cây ở tỉnh Ratchaburi. Có được chỗ buôn bán thế này với người Việt mình là không dễ chút nào, phải cố mà giữ”.
Chị Nga sống ở Thái Lan 15 năm, riêng ở tỉnh Ratchaburi cũng tròn 10 năm. Chồng chị Nga là người Thái, làm tài xế. Chị Nga có được cửa hàng hoành tráng ở chợ nổi là từ người chị chồng bị mất sức lao động sang lại.
Những tháng ngày nhớ đời
Cơ duyên mà vợ chồng anh Ân, chị Hương (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) mưu sinh trên đất Thái cũng khôn cùng tình cờ. Cách đây 6 năm, anh Ân đi du lịch theo đoàn. Sau chuyến đi, anh tách đoàn áo thun nam cổ tim ở lại. Nơi anh tá túc không đâu vào đâu khác là nơi cổng chùa Trai Mít (chùa Phật Vàng) - một ngôi chùa nổi danh ở thủ đô Bangkok. Được vài hôm, anh Ân đã bị chính quyền địa phương bắt giam vì tội nhập cư phạm pháp. Anh bị giam 48 ngày nơi đất khách.
Sau khi được thả ra, anh về Việt Nam làm giấy tờ rồi cùng vợ trở lại Thái Lan bằng đường bộ bắt đầu cuộc mưu sinh. Anh Ân cho biết: “Ở trong khám đường Thái Lan không phải lao động khó nhọc. Cơm ngày ba bữa, mỗi ngày còn nhận được 200 baht (tương đương 140.000 đồng)…”.
Chị Hương tâm sự: “Ổng sống ở Sài Gòn hơn 5 năm nhưng chỉ về quê hai lần vào dịp Tết. Lần nào ổng muốn về, tôi cũng phải cho tiền để mua vé xe quay lại Sài Gòn. Sang đây cuộc sống tương đối đỡ hơn, mỗi tháng cả hai vợ chồng tích lũy không dưới 5 triệu đồng”.
Hai vợ chồng anh Ân, chị Hương là chủ nhân của hai chiếc xe… đẩy. Anh đẩy xe bán dừa lạnh, trái cây, còn chị đẩy xe bán kem tươi. Địa điểm bán hàng của anh chị là chùa Trai Mít, nơi hằng ngày có rất đông du khách Việt Nam đến tham quan. Để trở thành người nhập cư hợp pháp có kì hạn trên đất Thái, mỗi tháng vợ chồng anh Ân phải nộp cho chính quyền sở tại 4.900 baht, bao gồm các khoản bảo hiểm, lưu trú, an ninh… Khi đóng tiền, chính quyền sẽ cấp cho một tờ giấy nhỏ, ghi chữ và con số loằng ngoằng như mật mã, trong đó miêu tả đầy đủ tiếng tăm, quốc tịch, nơi lưu trú, nghề nghiệp…
Giấy chứng nhận hàm hợp pháp trên đất Thái.
Ngoài số tiền phải nộp cho chính quyền sở tại, hai vợ chồng phải thuê nhà với giá 3.500 baht ở gần chùa Trai Mít để tiện đi lại mua bán. Vào giờ rỗi, khi cần, chị Hương có nhiệm vụ thay chồng bán, anh Ân phụ giúp nhà chùa quét dọn, khuân vác đến thợ nề… “Thấy mình chịu thương chịu khó nên nhà chùa rất thương, tạo điều kiện cho mình có nơi buôn bán ổn định” - anh Ân nói.
Theo chị Hương, trước đây ở khu vực chùa Trai Mít có không dưới 10 người Việt sinh sống. Về sau, vì mua bán không thực thà, du khách phản chiếu nên chính quyền đã trục xuất, không cho lưu trú ở đây nữa. Tuy nhiên, người làm gian lận dối chỉ là số ít, những người còn lại bỏ về nước hoặc chuyển đến tỉnh khác mưu sinh. Sau nhiều năm sống trên đất Thái, chị Hương đúc kết: “Người Thái rất tôn trọng người Việt. Họ sẵn lòng giúp đỡ, bất kể mình là ai, làm gì. Nhưng điều mà người Thái tối kỵ là không thiệt thà”.
Bán hàng kiêm chỉ dẫn viên
Những ngày đầu mới đến đất Thái, không riêng anh Ân, chị Hương mà nhiều người Việt đang sống và làm việc ở đây đều trông coi rằng, để bán được hàng thì bản thân phải là một chỉ dẫn viên có chuyên môn cao. Theo chị Nga - một người Việt sống lâu năm ở Thái, hồ hết các điểm tham quan nức danh ở Thái Lan, từ Phuket, Pattaya đến Bangkok chị đều nắm tất. Bất kỳ thắc mắc từ văn hóa, phong tục tập quán, kinh tế, chính trị… chị Nga đều giải đáp chính xác những thông báo cập nhật mới nhất.
Ngay cả người bản địa hiểu về văn hóa của dân tộc tộc mình còn mơ hồ huống chi người Việt. Để có được kiến thức, người Việt trên đất Thái phải đầu tư thời gian tìm hiểu, đọc sách báo. Những gì mà họ có được không phải học trêu chọc, khi cần thì sổ một tràng mà phải cung cấp những số liệu, chứng dẫn cụ thể theo từng chủ đề, nội dung.
Nói như anh Ân: “Muốn có lợi cho mình, trước hết hãy cho du khách thấy được cái lợi của họ. Với người đi du lịch, bỏ đồng tiền ra là họ lấy lại chất lượng dịch vụ, những thông báo cấp thiết ở nơi họ đến. Dù chỉ là người bán hàng rong nhưng mình làm được như vậy thì người không có nhu cầu cũng phải mua hàng của mình”.
Ông Khun Kin - người Chiang Rai, làm bảo vệ khu chợ nổi Thái Lan, 10 năm trước cũng là một hướng dẫn viên có nghề - cho biết: “Người Việt đến các điểm du lịch sinh thái ở Chiang Rai đều thuê hướng dẫn viên là người bán hàng rong. Mỗi tour 5-7 ngày có giá từ 5.000 - 7.000 baht”.
3 ngày sau đám cháy kinh hoàng ở Trung tâm thương mại Hải Dương, mỗi khi có ai hỏi chuyện, bà Trinh lại bật khóc. Người phụ nữ vẫn lấm lem, đầy những vết than đen của đêm cháy.
Vừa nghẹn ngào kể chuyện, bà vừa chỉ tay về phía các gian hàng trong chợ. Trước đây, đó là những kios 2 tầng đầy ắp hàng hóa của bà, thế mà giờ tất cả chỉ là đống hoang tàn. Hôm cháy chợ, 4h sáng biết tin, bà ra đến nơi thì lửa đã bao trùm cả tòa nhà. Nhìn ngọn lửa thiêu trụi các kios đầy hàng hóa, bà Trinh ngất lịm, được con trai đưa vào bệnh viện.
Cửa hàng sắt của bà gồm toàn hàng đắt tiền, có những bộ khóa cửa lên tới 10 triệu đồng. Đợt này các công ty khuyến mãi cho mùa Tết nên bà mới nhập dự trữ lô hàng hơn 4 tỷ. Cũng như nhiều tiểu thương khác, bà Trinh để hết giấy tờ quan trọng, giấy nợ và 1 tỷ tiền lưu động trong két cất ở kios. Chỉ trong một đêm, bà mất sạch cả hàng và tiền, trị giá không dưới 15 tỷ đồng. Những khoản vay từ vài chục đến vài trăm triệu đồng trước kia với bà là nhỏ, bây giờ trở thành gánh nặng lớn.
Người phụ nữ kể, việc buôn bán vốn rất tốt bởi Trung tâm thương mại Hải Dương là đầu mối hàng hóa đi cả tỉnh. Sau hỏa hoạn, các công ty cung cấp hàng rất thông cảm nên hứa sẽ giúp đỡ bằng cách cho nhập hàng nợ vài tháng. Bà mong lãnh đạo thành phố cho làm lán tạm để buôn bán tiếp tục, chứ chờ vài tháng xây xong chợ mới thì khách hàng cũng đi hết.
Theo các tiểu thương, gian hàng sắt như của bà Trinh và hàng vật tư điện chịu nhiều thiệt hại nhất trong vụ cháy. Mỗi cuộn dây điện giá 5-7 triệu đồng, cả kho lên tới hàng trăm cuộn. Người kinh doanh thường lập kho luôn trong chợ để tiện lấy hàng nên cháy thì mất hết cả. Trung tâm thương mại bình thường an ninh khá tốt, có bảo vệ gác, từ ngoài vào có đến ba lớp cửa khóa gồm cửa chợ, cửa kios và cửa két sắt. Do đó, hầu hết tiểu thương có giấy tờ gì quan trọng cũng mang đến chợ cất, như sổ đỏ, sổ nợ, sổ hàng, tiền lưu động...
Bà Nguyễn Thị Ân, 55 tuổi, kinh doanh tạp hóa tại đây đã hơn 10 năm, từ khi trung tâm thương mại còn là chợ Hải Dương. Bà phải thế chấp sổ đỏ vay ngân hàng 250 triệu đồng và vay thêm ở ngoài 50 triệu để buôn bán, nay bị lửa thiêu rụi hàng hóa. Thiệt hại của bà Ân ước tính khoảng 500 triệu đồng. "Tôi không biết lấy gì để trả nợ", bà cho biết. Không được Ban quản lý Trung tâm thương mại cho phép, nhưng sau sự cố, bà Ân cũng như nhiều tiểu thương khác vẫn len lén thắp hương khấn vái trời phật phù hộ mọi người tai qua nạn khỏi.
Chiều 14/9, ngay trước đêm cháy, tiểu thương chợ còn hẹn nhau sáng sớm hôm sau đi lễ chùa ở Hà Nội. Bà Bùi Thị Tới, kinh doanh đồ điện tử, là một trong những người định đi lễ. 3h sáng 15/9, bà nhận điện thoại tưởng mọi người gọi đi lễ, hóa ra báo cháy chợ, lao đến nơi thì hai gian hàng của bà ở ngay lối vào cửa chính đã bị thiêu cháy.
Thiệt hại của bà Tới khoảng hơn 1 tỷ đồng. Chiều hôm trước, bà mang về nhà 1,5 triệu đồng để đi lễ chùa. Số tiền này trở thành tất cả tài sản còn lại của bà, ngoài ngôi nhà và đồ dùng trong nhà. Bà có 2 đứa con đang tuổi đi học.
Đối thoại với lãnh đạo địa phương chiều 16/9 sau vụ cháy trung tâm thương mại, tất cả tiểu thương đều mong muốn được ngân hàng khoanh nợ, không tính lãi ít nhất là cho đến khi xây xong chợ tạm. Ông Tăng Thế Viễn, 63 tuổi, kinh doanh đồng hồ, bày tỏ nỗi đau khi làm ăn lương thiện, cắm cả sổ đỏ để vay vốn, huy động tiền của từ họ hàng bạn bè... Nay mất tất cả. "Giờ tôi tay trắng và gánh nợ lớn, chỉ muốn chết đi", ông nói. Ông mong được tạo điều kiện vay vốn bởi chẳng còn tài sản gì để thế chấp.
Còn anh Đinh Đức Chung buôn bán quần áo thì chia sẻ: "Từ sáng 16/9 nhiều người chúng tôi không còn tiền để mà ăn sáng, khó khăn sẽ còn kéo dài chưa biết đến ngày nào". Anh Chung mất khoảng 2,5 tỷ đồng trong hỏa hoạn.
Bà Đinh Thị Hải bán hàng nước thâu đêm ở bên cửa số 7 ngoài Trung tâm thương mại Hải Dương, là người đầu tiên phát hiện cháy chợ. Bà nhớ lại 1h sáng 15/9, khu vực trung tâm thương mại vắng lặng, tất cả tiểu thương đã ra về từ chiều, chỉ còn lại một vài người vận chuyển hoa quả ngồi trong quán nước của bà. Mọi người đang nói chuyện rôm rả, bà Hải nghe thấy những tiếng động như tiếng đồ vật rơi. Thấy lạ, bà liền nói với mọi người nhưng không ai để ý. "Chắc ai đó đổ rác ấy mà", một người ngồi trong quán gạt đi.
Đến khoảng 3h, bà Hải lại ngửi thấy mùi khét. Linh tính có chuyện chẳng lành, bà Hải bước ra ngoài thì phát hiện có lửa phát ra từ mặt sau trung tâm. Bà sợ quá, bủn rủn chân tay, đứng như trời trồng, phải 1 phút sau mới có thể gào lên "cháy chợ rồi mọi người ơi"". Mọi người ở quán nước nháo nhác lao ra ngoài.
Bà Hải cầm điện thoại gọi cho cảnh sát 113 nhưng cuống quá bấm không đúng số nên không liên lạc được. Bà tiếp tục chạy đến Công an phường Lê Thanh Nghị cách đó 1 km, đập cửa gọi công an. Lúc này, lửa đã lan khắp mặt sau trung tâm thương mại, tiếng nổ lớn liên tục vọng ra từ bên trong. Theo VnExpress.Net




































