Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

Sao Việt và những bản "super fake" của mỹ nhân Thời trang nam thế giới

Việt Nga - Lady Gaga

Khoảng cách địa lý không thể ngăn cản sự trùng hợp đáng ngạc nhiên về phong cách thời trang của MC Việt Nga và ca sĩ đình đám Lady Gaga. Gaga nổi như cồn với những kiểu thời trang quái gở, không tiền khoáng hậu trên thế giới thì tại Việt Nam, Việt Nga - một MC có phong cách thời trang lạ lùng, khác người và thường gây chú ý mỗi khi xuất hiện.


Phong cách thời trang bảy sắc cầu vồng


Hai người còn có những bộ "vuốt" dài và độc


Chẳng những thế, hai người còn trùng lặp trong kiểu chọn áo lông nửa người


Việt Nga học Gaga, đội mũ lông đi sự kiện


Thích trưng diện nội y ra bên ngoài


Cùng ưa phong cách giày cọc cạch


Những đôi tất, giày cao cổ cọc cạch, hầmthời trang sỉhố


BếThời trang namthú cưng đi tham dự sự kiện

Angelathời trang sỉPhương Trinh - Phạm Băng Băng

Là một mỹ nhân gây để ý bởi các phát ngôn gây sốc, Angela Phương Trinh còn nhiều lần gây tranh luận bởi phong cách của cô giống Phạm Băng Băng đến lạ lùng. Từ trang điểm, y phục, kiểu tóc đến cách tạo dáng... Phương Trinh đều giống "nữ hoàng thị phi" một cách ngỡ ngàng.


Từ váy, kiểu tóc, ví cầm tay của hai người đều rưa rứa


Cách tạo dáng cũng giống nhau


Hai người đẹp cùng nổi lập cập tại sự kiện


Những bộ váy của Phương Trinh rất giống với của Phạm Băng Băng


Tự tín tạo dáng trên thảm đỏ


Dù ít tuổi hơn Phạm Băng Băng nhưng Phương Trinh không hề thua kém đàn chị


CùngThời trang namquần áo nammặc váy voan gợi cảm


Với kiểu tóc này, Phương Trinh dừ hơn rất nhiều


Mới đây, Phương Trinh còn mặc áo in hình rồng, phượng hao hao với Phạm Băng Băng


Phương Trinh và kiểu tạo dáng, trang phục y hệt nữ vương họ Phạm


Mái tóc cũng giống y chang

Tăng Thanh Hà - Miranda Kerr

Cùng là hai mỹ nhân sở hữu vẻ đẹp ngọt ngào được mọi người rất đỗi yêu thích, Hà Tăng và Miranda còn gây bất ngờ khi đều chuộng phong cách thời trang cao nhã, qua. Hai người đẹp còn thẳng "đụng" trong cách kết hợp và chọn đồ.


HaiThời trang namngười đẹp đụng chiếc váy ren màu xanh, dù kín đáo nhưng vẫn rất gợi cảm và sang


Đến những mắt kính, hai đại mỹ nhân này cũng chọn lựa giống nhau


Phong cách thời trang tương đồng của hai mỹ nhân nức danh này khiến nhiềuáo quần namngười bất thần


Hà Tăng và Miranda thanh lịch, quý phái với áo trắng và chân váy bút chì


Không chỉ tham gia sự kiện mà trang phục đường phố của hai mỹ
nhân cũng giống nhau đến lạ thường

Tóc Tiên - Miley Cyrus

Nghịch ngợm, cá tính và sexy là vẻ tương đồng lớn của Tóc Tiên và Miley Cyrus. Từ mái tóc, thân hình, phong cách thời trang của hai cô nàng này đều tựa tựa nhau, khiến người nhìn không khỏi giật thột. Có những bức hình nếu nhìn thoáng qua, thật khó để nhận ra ai là Tóc Tiên, ai là Miley.


Hai ngườithời trang sỉđẹp giống nhau đến ngỡ ngàng


Phong cách ăn mặc và tạo dáng cũng giống nhau


Hai người đẹp cùng khoe eo thon với crop-top trắng và quần jeans


Hai người đẹp mua quần áo sỉ giá rẻ đều có những y phục theo xu thế thời thượng


Phong cách thời trang bụi bặm, nghịch ngợm giống nhau của hai cô nàng trẻ tuổi

Lời cảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp | ANTĐ - Báo điện tử An Ninh Thủ Đô

LờiThời trang namcảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp Thứ sáu 20/09/2013 07:21

ANTĐ - Những tưởng vụ cháy lớn tại TTTM Hải Dương khiến hàng trăm tiểu thương trắng tay sẽ đánh động ý thức phòng tránh giặc lửa cho bà con đang buôn bán tại các khu chợ lớn, nhưng không, 20h45 ngày 18-9 một vụ cháy kho vải đã bùng phát gần khu vực chợ vải Ninh Hiệp (thuộc xã Ninh Hiệp, huyện Gia Lâm).

Sau vụ cháy TTTM Hải Dương: Người dân lo mất nhà Cháy kho chứa vải 100m2 ở Ninh Hiệp Cháy trung tâm thương nghiệp Hải Dương, 500 hộ kinh doanh mất trắng

Nhiều họng nước không có vòi lăng và rất khó tìm do bị bà con tiểu thương

Lấn chiếm làm nơi bán hàng

Chợ Ninh Hiệp ban đầu chỉ là một chợ cấp xã khá nhỏ, nhưng kể từ năm 2002 khi nhu cầu tăng cao, khu chợ bắt đầu được nâng cấp và chia thành 4 khu vực theo thứ tự A-B-C-D. Đến năm 2007 chợ được thống nhất, tổ chức lại và đặt dưới sự quản lý điều hành của Hợp tác xã dịch vụ tổng hợp Ninh Hiệp và hiện nay chợ vải này đóng vai trò như một chợ làm mai chuyên cung cấp xống áo, vải và phụ kiện ngành may cho nhiều đô thị phía Bắc. Tuy quy mô khá lớn, nhưng hệ thống PCCC của chợ Ninh Hiệp phần nhiều đã cũ, dù cũng được nâng cấp nhưng chính yếu ở dạng ăn theo, tùy vào quy mô phát triển hàng năm chợ. Chứng cứ là dù mặt bằng chợ rộng tới 6.000m2 nhưng số họng nước chữa cháy lại khá khiêm tốn. Ông Thạch Văn Sơn, chủ nhiệm Hợp tác xã cho biết, chợ hiện có 6 họng đứng và 14 họng vách tường. Nếu so với con số 120 họng nước của chợ Đồng Xuân thì quả tình con số này chưa thấm vào đâu. Ngoài ra chợ Ninh Hiệp cũng không có hệ thống  báo khói và chữa cháy tự động. Nếu sự cố xảy ra, việc thiếu họng nước sẽ là hạn chế rấtThời trang namlớn cho việc chữa cháy.

Tại chợ vải Ninh Hiệp không chỉ thiếu số họng nước mà sự chắp vá cũng miêu tả khá rõ. Tại nhiều họng nước chỉ có họng chứ không có lăng vòi, không biết khi sự cố xảy ra thì lực lượng chữa cháy sẽ phun nước bằng cái gì? Đó là chưa kể đến việc gần một nửa số họng nước ít oi kia thẳng tính bị bà con bày biện hàng hóa che lấp. Lý giải cho việc này, ông  Nguyễn Tiến Mạnh, Đội phó đội quản lý chợ Ninh Hiệp cho biết: “Chúng tôi cũng đang đề xuất được lắp đặt một số ống lăng, tới đây nếu được đồng ý thì số ống lăng này sẽ được treo ngay tại các họng, còn ngày nay khi có sự cố thì anh em sẽ chuyển đường ống từ phía ngoài vào. Ngoài ra, chúng tôi sẽ bổ sung thêm bình bọt chữa cháy cơ động”.

Chợ vải Ninh Hiệp liệu có đảm bảo khả năng PCCC khi có sự cố?

Hiện chợ vải Ninh Hiệp có 1.133 hộ đang kinh dinh, đó là chưa kể tới khoảng 600-700 hộ kinh dinh khác có quầy bán tại nhà sát ngay khu vực chợ. Như vậy về mặt quy mô nơi đây có thể coi như một chợ Đồng Xuân thứ 2. Hàng ngày có cả nghìn lượt khách tới đây mua bán, nên chi nếu có sự cố thì vững chắc sẽ khôn xiết hỗn loạn. Chị Phạm Hồng Hải, một tiểu thương kinh dinh tại đây nói: “Thú thực nhìn hạ tầng PCCC của chợ, chúng em cũng thấy thiếu. Nhưng em không có chuyên môn về lĩnh vực này, vả lại cũng chỉ thuê lại quầy của người khác để kinh doanh nên chẳng dám góp ý. Ở đây nói đến cháy là ai cũng sợ, nhưng bà con cũng chỉ biết bảo nhau cẩn thận điện đóm, củi lửa. Còn nếu có sự cố thì cũng… đành chịu”.

Trong khi đó, ông Thạch Văn Sơn thì khá tự tin về lực lượng chữa cháy tại chỗ mà HTX đang có trong tay. Ông khẳng định, với 61 người được huấn luyện tốt và với thiết bị ngày nay nếu xảy cháy, BQL chợ sẽ đảm bảo cầm cự được ít nhất là cho tới khi cảnh sát PCCC tới ứng cứu. Ông Sơn cũng tỏ ra yên tâm với hệ thống điện với 3 đường riêng biệt bao gồm nguồn điện phục vụ kinh dinh, nguồn điện phục vụ bảo vệ và chiếu sáng, nguồn điện phục vụ máy bơm PCCC. Chúng tôi thẳng tắp được huấn luyện và hội thao với các cảnh huống giả định, ngay cả vụ cháy lúc 20h45 hôm qua lực lượng chữa cháy của HTX đã cử 35 thành viên đến tham gia rất kịp thời. Căn bản nhất là công tác giám sát tiến hành rất luôn nên kể từ khi chợ được giao cho HTX quản lý đến nay chúng tôi chưa để xảy ra sự cố cháy nổ nào - ông Thạch Văn Sơn nói.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Khu phố của người Việt luôn đông đúc người da đen mua sắm. Ảnh: Phong Cầm.

Để đến được chợ São Paulo ở Thủ đô Luanda, tôi phải dậy từ sáng sớm. Đường từ chỗ nghỉ đến São Paulo dài chừng 20km. Vì là một trong những trục read more đường chính ở Thủ đô Luanda nên thường xuyên tắc đường. Giữa hàng ngàn xe ô tô chen chúc, xe chúng tôi phải nhích dần từng mét một. Sau gần hai tiếng đồng hồ vật lộn, cuối cùng tôi cũng đến được phố São Paulo - thủ phủ của người Việt tại Angola.

Trước mặt là đoạn phố dài chừng 800m, đông đúc người da đen vào ra mua sắm. Dãy phố này tầng trên dùng làm nhà ở, còn tầng dưới là các cửa hàng kinh doanh của người Việt. Hàng hoá ở đây đa chủng loại, nhưng nhiều nhất là quần áo, giày dép, đồ trang sức. Có lẽ vì khu phố được chia nhỏ thành từng ô để người Việt tiện buôn bán, kinh doanh (giống ở Chợ Đồng Xuân - Hà Nội) nên cái tên Đồng Xuân ra đời từ đó chăng?.

Một trong những ông chủ có nhiều cửa hàng cho thuê của khu phố này là anh Nguyễn Toàn Thắng (hay còn gọi là Thắng Victor). Dẫn chúng tôi đi một vòng quanh chợ, Thắng Victor cho biết, anh thuộc vào thế hệ thứ hai sang Angola kinh doanh. Mẹ anh là bà Việt Anh - một chuyên gia y tế công tác lâu năm tại Angola. Bà Việt Anh hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola và cũng là một doanh nhân thành đạt tại Luanda.

Anh Thắng cho biết, công ty của anh hiện làm về dịch vụ vận chuyển hàng hoá và xây dựng, sử dụng khoảng hơn 100 lao động Việt Nam. Họ chủ yếu buôn bán ở chợ và tham gia các công trình xây dựng với mức lương bình quân 1.000 USD/người/tháng.

Ngoài ra, tại São Paulo, rất nhiều người Việt thuê lại ki-ốt của anh Thắng để tự buôn bán kinh doanh. Khi chúng tôi đến khu phố này, nhiều tiểu thương tỏ ra phấn khởi. Họ tiếp đón niềm nở và kể nhiều câu chuyện kinh doanh tại xứ sở này.

Thu Hương gốc ở phố Quán Thánh (Hà Nội) mở cửa hàng bán quần áo ở São Paulo được vài năm nay. Thu Hương 22 tuổi, trẻ trung, xinh xắn. Hương cho biết, đến Angola thông qua giới thiệu của người quen. Khi đến Luanda, Hương thuê một ki-ốt tại São Paulo để bán quần áo, vải vóc.

Để chiều những khách hàng khó tính, Hương phải nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, phân tích để khách hàng thấy đó là đồ thật, giá rẻ. Hương vui vẻ cho biết, trừ chi phí thuê ki-ốt và các khoản khác, mỗi tháng thu được khoản tiền lãi hơn 1.000 USD từ buôn bán quần áo.

Chị Hà Thị Hương đang bán quần áo cho người Angola.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Kế bên cạnh ki-ốt của Hương là ki-ốt của chị Hà Thị Hương. Chị Hương cũng là người quê gốc Hà Nội. Chị Hương sang Angola kinh doanh đã 8 năm. Chị thuê ki-ốt lại của chủ người Việt với giá 800 USD/tháng. Ki-ốt của chị Hương mặt tiền rộng chừng 3m. Bày bán chủ yếu là quần áo, vải vóc, giày dép. Khi nán lại nói chuyện, chị Hương tâm sự rằng, nói chung buôn bán ở đây dễ kiếm tiền hơn tại Hà Nội. Những tháng thường có thể cho lợi nhuận từ 1.000-1.500 USD, nhưng vào những tháng Tết của người Angola (Lễ Giáng sinh), hàng hoá thường bán chạy hơn.

“Dù phải xa nhà, xa gia đình nhưng vì kinh doanh thuận lợi nên ở lại Luanda thêm thời gian nữa để buôn bán. Khi có đủ vốn, sẽ về Hà Nội kinh doanh tiếp”, chị Hương chia sẻ.

Trong câu chuyện với tôi, anh Nguyễn Toàn Thắng cho biết, São Paulo là cái nôi của người Việt tại Angola. Những đại gia người Việt tại Angola đều đã từng buôn bán kinh doanh ở nơi này. “Khi có vốn, họ mới bắt đầu đổ bộ đến các tỉnh, thành phố khác của Angola để tiếp tục kinh doanh và mở rộng sản xuất”, anh Thắng nói.

Kinh doanh không đụng hàng

Tại chợ São Paulo, ngoài buôn bán quần áo, có nhiều người còn nghĩ ra được những chiêu kinh doanh riêng. Họ nói vui với nhau là kiểu kinh doanh không đụng hàng. Với 17 năm ở Angola, chị Trương Thị Thanh Hoà, nhà ở phố Thái Hà, TP Hà Nội (hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola) lại chuyên buôn bán kinh doanh về áo cưới, áo thời trang.

Tại đây, chị Hoà có hai cửa hàng bán áo cưới và một láp ảnh. Dắt tôi vào cửa hàng, chị Hoà cho biết lý do vì sao lại chỉ bán áo cưới tại khu phố sầm uất này. Hoá ra văn hoá cưới hỏi của người Angola khác với Việt Nam. Nếu như ở Việt Nam, theo thông lệ, các cặp uyên ương thường cưới hỏi đàng hoàng rồi mới về ở với nhau thì ở Angola, có thể ở với nhau đến đầu bạc răng long rồi mới tổ chức đám cưới.

Theo chị Hoà, chỉ khi họ thực sự có tiền, lúc đó họ mới đi mua áo cưới cho lễ thành hôn. “Đặc thù cưới hỏi của họ lạ thế nên mình phải đáp ứng nhu cầu. Cái hay của người Việt Nam ở Angola là người bản địa cần gì, mình đáp ứng được cái đó”, chị Hòa chia sẻ.

Chị Trương Thị Thanh Hoà bên cửa hàng váy cưới.

Giống chị Hòa, chị Lê Kim Oanh, nhà ở Quận 2, TP Hồ Chí Minh, có thâm niên hơn 13 năm ở Angola. Để không đụng hàng, chị chọn làm nhà phân phối chính các loại tấm vải dùng để cuốn quanh người (người Angola rất thích loại vải cuốn này của Việt Nam) tại chợ São Paulo.

Các lái buôn tỉnh lẻ tại Angola thường tập trung về đây mua, sau đó phân phối đi khắp nơi trong cả nước. Để đủ nguồn hàng cung cấp cho thị trường Angola, chị Hương phải nhập hàng từ TP Hồ Chí Minh.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Trung quần áo giá sỉ bình mỗi năm, chị nhập vào Angola khoảng 1.000 kiện hàng với giá khoảng 1.000-2.000 USD/kiện. Nghe chị kể, tôi hỏi liệu chị đã thành triệu phú đô la? Chị cười bảo, con phố São Paulo này đúng là sản sinh ra nhiều triệu phú đô la người Việt tại Angola. Những người thành danh ở Angola hiện nay ít hay nhiều, đều đã từng buôn bán kinh doanh tại chợ này. Về phía mình, chị Oanh nhận mình chỉ là người bán buôn nhỏ lẻ.

Trong căn phòng rộng rãi, từng tấm vải được xếp chất chồng lên nhau. Các thương lái da đen vào ra liên tục. Chị Oanh cho biết, ngoài một số ông chủ thực sự, người buôn bán tại chợ São Paulo chủ yếu đi bán thuê. Ngày xưa thuê ki-ốt dễ, còn bây giờ rất khó. “Chị buôn bán ở đây có sợ cảnh sát bắt không”- tôi hỏi.

Chị cười: “Họ chỉ bắt giữ những người không có giấy tờ hợp lệ hoặc làm việc không đúng công ty mà thôi. Hơn nữa, nhiều người vì buôn bán trốn thuế nên mỗi lần gặp cảnh sát là cắm đầu cắm cổ bỏ chạy”. “Những trường hợp này dù không nhiều nhưng chút gì đó ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt tại Angola”, chị Oanh nói.

Điều mà chị Oanh lo nhất hiện nay không phải là chuyện cảnh sát hoạnh họe hay thiếu thị trường mà lo nhất là hàng hóa Trung Quốc đang ngày càng ồ ạt nhập vào Angola. Tại chợ São Paulo đã bắt đầu manh nha các cửa hàng của thương lái Trung Quốc.

“Người Việt thường xé nhỏ cửa hàng ra để cho thuê nhưng người Trung Quốc lại thuê hẳn từng cửa hàng lớn, ít nhất là ba ki-ốt một lúc nên cửa hàng họ nhìn ngon mắt hơn. Với lại, người Việt thường kinh doanh đơn lẻ, người Trung Quốc lại chung nhau cùng làm cửa hàng nên khả năng cạnh tranh tốt hơn”, chị Oanh cho biết.

Trong câu chuyện, tôi vu vơ hỏi rằng, ở Angola, ai là người Việt Nam giàu nhất, chị Oanh cười bảo, nói ai là người giàu nhất rất khó, vì một 9, một 10. Với các tiểu thương ở phố São Paulo, ai cũng biết đến ông Đoàn Văn Viện, Chủ tịch Công ty Salomas. Ông Viện được cho là người luôn hết mình giúp đỡ bà con tiểu thương tại chợ São Paulo.

“Ông Viện mở công ty và thành danh ở Luanda, đã trở lại giúp đỡ bà con người Việt. Nghe đâu ông ấy cũng là một trong những triệu phú người Việt tại Angola”, chị Oanh cho biết.

Chia tay với chị Oanh, tôi trở lại đường phố São Paulo nhộn nhịp. Trong vô số người da đen, thi thoảng lại vang lên tiếng nói của người Việt Nam. Dù quen hay không, hễ gặp là hỏi “người Việt Nam à?”. Sáng đó, ở São Paulo trời se lạnh nhưng với tôi, gặp được một người Việt ở nơi xa xôi này lòng ấm lại và thấy không hề lẻ loi.

Xem thêm : Angola, São Paulo, người Việt Nam, Luanda, Hà Nội, Trung Quốc, Hồ Chí Minh, Chợ Đồng Xuân, Thái Hà, bắt

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

Bồ Ronaldo "không mảnh Thời trang nam vải" bên rapper da màu

Bức ảnh xuất hiện mới đây đã đốt nóng nhiều cặp mắt của những ai ái mộ cặp đôi Ronaldo & Irina.Xống áo namCô người mẫu xứ sở Bạch dương đã khoe nguyên phần lưng của tấm thân không áo quần bên cạnh chàng rapper da màu 47 tuổi R. Kelly.

Irinaquần áo namShayk xuất hiệnthời trang sỉvới trang phục "eva" bên cạnh ca sỹ

Đây là một trong những bức ảnh được dùng để truyền bá cho singer mới nhất của Kelly mang tên Bump & Grind. Khi được hỏi về bức hình, R. Kelly đã đáp báo giới rằng: “Tôi làm mọi mọi thứ có thể để làm NHM trở nên cuồng nhiệt, tôi sẽ làm quờ để có được sự để ý của công chúng”.

Những read more thời trang sỉtấm hình siêu gợi cảm của Irina.

Tuy nhiên, những người theo dõi bước tiến của ca sĩ người Mỹ thì đã không còn mấy kinh ngạc với “chiêu trò” mượn người đẹp nóng bỏng để quảng bá cho bài hát của mình. Bài hát “hiền lành” lừng danh nhất củaxống áo namrapper này là hit “I believe I can fly” từ năm 1998.

Trở lại với Irina, cách đây không lâu, cô cũng đã làm fan của CR7 một phen nóng mặt khi có những bức ảnh khá hở hang bên cạnh chàng người mẫu điển trai nước Anh Stephen James.

IrinaThời trang áo thunôm trai lạ gần đây.

Không rõ Ronaldo sẽ phản ứng thế nào khi Irina cứ xuất hiện bên trai đẹp với tần suất càng ngày càng dày và quần áo càng ngày càng ít đi như thế này. Tuy nhiên, tiền đạo người Bồ Đào Nha có lẽ đã phải xác địnhThời trang namThời trang namtư tưởng khi yêu một người mẫu quá nóng bỏng với không ít lời mời gọi hợp tác như thế này.

Khuyến mãi là một trong những giải pháp cuộn khách hàng của Hệ thống Siêu thị Dabaco .

Kỳ nghỉ lễ liền kề với ngày nghỉ cuối tuần cũngThời trang áo thunlà lúc người dân dành thời gian chuẩn bị mua sắm dịp đầu năm học mới. Các shop thời trang, cửa hàng kinh doanh áo xống trên các tuyến phố, các chợ những ngày này cũng hút khách mua. Bận rộn nhất vẫn là những tiểu thương chuyên doanh quần áo con trẻ tại các chợ truyền thống. Những gian bày vẽ váy áo thời trang, quần Jean, đồng phục học sinh cuộn nhiều sự để ý, chọn lọc của các bà mẹ. Chị Đặng Thị Sim, khách mua hàng tại chợ Nhớn (thành thị Bắc Ninh) san sớt: “Ngay sau Quốc khánh là tới ngày tựu trường của các con, mình cũng muốn sắm thêm cho các con bộ quần áo đẹp để diện đi chơi hay đi học đều được”.

Nắm bắt nhu cầu mua sắm của người tiêu dùng tăng cao trong dịp Quốc khánh 2-9, hệ thống siêu thị, các cửa hàng, đại lý, quầy kinh dinh trong tỉnh đã nhập về và bày bán với lượng hàng hóa dồi dào. Tuy một đôi nhóm hàng có tăng giá (3 - 7%) trong ít ngày gần đây nhưng bù lại, các doanh nghiệp, nhà phân phối, các siêu thị thương nghiệp lại có các chương trình giảm giá, khuyến mãi giúp lôi kéo sức mua.

Theo ở đây thông tin từ Sở Công Thương, từ cuối tháng 7 đến nay Sở đã thu nạp gần 200 thông tin chương trình khuyến mãi hàng hóa vào dịp lễ Quốc khánh 2-9. Sản phẩm khuyến mãi tụ họp đẵn vào hóa mỹ phẩm, hàng tiêu dùng, lương thực - thực phẩm… Trong đó, nhiều đơn vị hưởng ứng mạnh mẽ như hệ thống Siêu thị Dabaco (tỉnh thành Bắc Ninh), Siêu thịThời trang áo thunTừ Sơn, Siêu thị Mạnh Đức (thị xã Từ Sơn)… mặc dầu trực tính thực hành các hoạt động khuyến mãi cho khách hàng, nhưng nhận định dịp này là thời cơ tốt để kích nhà xí dùng, những Siêu thị này đã khai triển hàng loạt chương trình như: Bán hàng giảm giá từ 5 - 20% cho một số sản phẩm thời trang, hóa mỹ phẩm; tặng quà đi kèm sản phẩm…

Bây giờ, chương trình khuyến mãi đã trở nên một trong những giải pháp hữu hiệu, đã và đang phát huy hiệu quả, kích thích sức mua, bán hàng trên thị trường tạo đà cho các cơ sở kinh dinh gia tăng doanh thu cho cả tháng 9 và các tháng cuối năm.

Khuyến mãi là một trong những giải pháp thu hút khách hàng của Hệ thống Siêu thị Dabaco .

Kỳ nghỉ lễ liền kề với ngày nghỉ cuối tuần cũng là lúc người dân dành thời gian chuẩn bị mua sắm dịp đầu năm học mới. Các shop thời trang, cửa hàng kinh doanh quần áo trên các tuyến phố, các chợ những ngày này cũng hút khách mua. Bận rộn nhất vẫn là những tiểu thương chuyên doanh quần áo trẻ em tại các chợ truyền thống. Những gian bày biện váy áo thời trang, quần Jean, đồng phục học sinh thu hút nhiều sự chú ý, lựa chọn của các bà mẹ. Chị Đặng Thị Sim, khách mua hàng tại chợ Nhớn (thành phố Bắc Ninh) chia sẻ: “Ngay sau Quốc khánh là tới ngày tựu trường của các con, mình cũng muốn sắm thêm cho các con bộ quần áo đẹp để diện đi chơi hay đi học đều được”.

Nắm bắt nhu cầu mua sắm của người tiêu dùng tăng cao trong dịp Quốc khánh 2-9, hệ thống siêu thị, các cửa hàng, đại lý, quầy kinh doanh trong tỉnh đã nhập về và bày bán với lượng hàng hóa dồi dào. Tuy một vài nhóm hàng có tăng giá (3 - 7%) trong ít ngày gần đây nhưng bù lại, các doanh nghiệp, nhà phân phối, các siêu thị thương mại lại có các chương trình giảm giá, khuyến mãi giúp lôi kéo sức mua.

Theo thông tin từ Sở Công Thương, từ cuối tháng 7 đến nay Sở đã tiếp nhận gần 200 thông báo chương trình khuyến mãi hàng hóa vào dịp lễ Quốc khánh 2-9. Sản phẩm khuyến mãi tập trung chủ yếu vào hóa mỹ phẩm, hàng tiêu dùng, lương thực - thực phẩm… Trong đó, nhiều đơn vị hưởng ứng mạnh mẽ như hệ thống Siêu thị Dabaco (thành phố Bắc Ninh), Siêu thị Từ Sơn, Siêu thị Mạnh Đức (thị xã Từ Sơn)… Mặc dù thường xuyên thực hiện các hoạt động khuyến mãi cho khách hàng, nhưng nhận định dịp này là cơ hội tốt để kích cầu tiêu dùng, những Siêu thị này đã triển khai hàng loạt chương trình như: Bán hàng giảm giá từ 5 - 20% cho một số sản phẩm thời trang, hóa mỹ phẩm; tặng quà đi kèm sản phẩm…

Hiện nay, chương trình khuyến mãi đã trở thành một trong những giải pháp hữu hiệu, đã và đang phát huy hiệu quả, kích thích sức mua, bán hàng trên thị trường tạo đà cho các cơ sở kinh doanh gia tăng doanh thu cho cả tháng 9 và các tháng cuối năm.

Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Ngắm lại street style Thời trang áo thun rực rỡ tại London Fashion Week 2014

London Fashion Weekvừa chấm dứt nhưng street style đường phố của các fashionista vẫn là tâm điểm vấn sự chú ý của giới mộ điệu thời trang. Bởi lẽ, sàn diễn là nơi định hình khuynh hướng nhưng chính cách fashionista mới là người đưa các khuynh hướng ấy vào cuộc sống bằng gout thời trang nhanh nhạy, cá tính và độc đáo của mỗi người.

SắcThời trang áo thuncam tươi trẻ mang đến một mùa xuân – hè sống động

Cách phối hợp hài hòa đến chuẩn mực của 3 sắc thái xanh navy

Nếu muốnThời trang nambản thân mình trổi nhờ màu sắc thì gam màu oắt này là một gợi ý khích

Pink-on-pink đầy sáng tạo

Đỏthời trang sỉburgundy thực thụ là một gam màu đầy huyễn hoặc

NhữngThờiquần áo namtrang áo thunminh chứng cho gam màu đỏ đầy quyền lực

Vàngxống áo namchanh và xanh navy luôn là một cặp màu hoàn hảo

Họa https://www.Facebook.Com/CuaHangThanhTam quần áo namtiết cùng màu sắc nhãi ranh đan xen

Phận người Việt mưu sinh trên đất Thái | Báo Lao Động Điện Tử - Tin tức online 24h

>> Đón đọc ấn phẩm lao động & Đời sống số 22

30 tuổi, anh Nguyễn Thọ Hồng (huyện Phú Tân, tỉnh An Giang) đã sống trên đất Thái Lan suýt soát 15 năm. Năm Hồng mới 8 tháng tuổi, cha mẹ đã bế Hồng lên ghe ngược dòng Mekong mưu sinh bằng nghề đánh bắt cá. Đứa em gái kế Hồng ra đời, cám cảnh lênh đênh sông nước khiến con cái không được học hành, bố mẹ Hồng quyết neo ghe, tìm một công việc khác sinh sống. Lúc đó Hồng đã lên 12 tuổi, cũng như bao đứa trẻ cùng cảnh, Hồng không được đến trường.

Chút vốn tiếng Thái vỡ lòng Hồng học được từ người dân bản địa nơi ngày xưa cha thỉnh thoảng cho ghe cập bến không đủ để Hồng tự bươn chải nơi đất khách. Nghe người ta giới thiệu, Hồng tìm đến một ngôi chùa của người Thái ở gần chợ nổi Damnoen Saduak thuộc tỉnh Ratchaburi nằm cách thủ đô Bangkok khoảng 100km để vừa bán hàng rong vừa học tiếng Thái.

Hồng nhớ lại: “Hồi đó chùa này có khá nhiều người Việt tá túc. Sư thầy nói tiếng Việt rất giỏi, họ sẵn sàng chỉ dạy mọi thứ mình cần”. Nơi đất khách, Hồng làm đủ thứ nghề, từ bán dừa tươi, hàng lưu niệm đến thợ hồ, khuân vác… Vài năm sau, khi chợ nổi Thái Lan trở nên sầm uất, du khách đến tham quan mua sắm càng ngày càng đông, Hồng có được một chỗ dừng chân để buôn bán ở chợ này.

Vẫn không thoát khỏi cảnh sông nước, cửa hàng nhỏ gọn được bố trí trên chiếc ghe nhỏ cập trong chợ nổi, bên dưới chiếc cầu bắc từ khu này qua khu kia. “Cửa hàng” anh Hồng bán các món nướng xuyên que của người Thái.

Cũng như những “cửa hàng” ăn uống khác trong chợ nổi, người thuê phải bỏ ra một khoản tiền không nhỏ gọi là tiền chỗ. Số tiền nhiều hay ít tùy thuộc vào địa thế cũng như giá trị món hàng bán. Bán hàng ăn như anh Hồng, mỗi tháng phải trả cho ban quản lý 3.000 baht (tương đương 2,1 triệu đồng). Anh Hồng nói: “Tiền thuê chỗ bán như vậy là chấp nhận được, vẫn dễ kiếm tiền hơn mai chạy chỗ này mốt chạy chỗ kia”.

Anh Hồng không phải là người Việt duy nhất buôn bán ở chợ nổi. Theo chỉThời trang namdẫn của anh, chúng tôi tìm đến cửa hàng bán áo quần, giầy dép của chị Bùi Thu Nga ở cuối chợ. Biết chúng tôi là người Việt, chị Nga hồ hởi khoe: “Chị bán ở đây hơn 5 năm rồi. Cuộc sống có khó nhọc nhưng tương đối dễ thở hơn thời kì bán trái cây ở tỉnh Ratchaburi. Có được chỗ buôn bán thế này với người Việt mình là không dễ chút nào, phải cố mà giữ”.

Chị Nga sống ở Thái Lan 15 năm, riêng ở tỉnh Ratchaburi cũng tròn 10 năm. Chồng chị Nga là người Thái, làm lái xe. Chị Nga có được cửa hàng hoành tráng ở chợ nổi là từ người chị chồng bị mất sức lao động sang lại.

Những ngày tháng nhớ đời

Cơ duyên mà vợ chồng anh Ân, chị Hương (huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh) mưu sinh trên đất Thái cũng khôn cùng tình cờ. Cách đây 6 năm, anh Ân đi du lịch theo đoàn. Sau chuyến đi, anh tách đoàn ở lại. Nơi anh tá túc chẳng đâu vào đâu khác là nơi cổng chùa Trai Mít (chùa Phật Vàng) - một ngôi chùa lừng danh ở thủ đô Bangkok. Được vài hôm, anh Ân đã bị chính quyền địa phương bắt giam vì tội nhập cư phạm pháp. Anh bị giam 48 ngày nơi đất khách.

Sau khi được thả ra, anh về Việt Nam làm giấy má rồi cùng vợ trở lại Thái Lan bằng đường bộ bắt đầu cuộc mưu sinh. Anh Ân cho biết: “Ở trong nhà đá Thái Lan không phải cần lao nặng nhọc. Cơm ngày ba bữa, mỗi ngày còn nhận được 200 baht (tương đương 140.000 đồng)…”.

Chị Hương tâm tình: “Ổng sống ở Sài Gòn hơn 5 năm nhưng chỉ về quê hai lần vào dịp Tết. Lần nào ổng muốn về, tôi cũng phải cho tiền để mua vé xe quay lại Sài Gòn. Sang đây cuộc sống tương đối đỡ hơn, mỗi tháng cả hai vợ chồng tích lũy không dưới 5 triệu đồng”.

HaiThời trang áo thunvợ chồng anh Ân, chị Hương là chủ nhân của hai chiếc xe… đẩy. Anh đẩy xe bán dừa lạnh, trái cây, còn chị đẩy xe bán kem tươi. Địa điểm bán hàng của anh chị là chùa Trai Mít, nơi hằng ngày có rất đông du khách Việt Nam đến tham quan. Để trở nên người nhập cư hợp pháp có thời hạn trên đất Thái, mỗi tháng vợ chồng anh Ân phải nộp cho chính quyền sở tại 4.900 baht, bao gồm các khoản bảo hiểm, tạm trú, an ninh… Khi đóng tiền, chính quyền sẽ cấp cho một tờ giấy nhỏ, ghi chữ và con số ngùng ngoằng như mật mã, trong đó diễn đạt đầy đủ tên tuổi, quốc tịch, nơi tạm cư, nghề nghiệp…

Giấy chứng thực trú ngụ hợp pháp trên đất Thái.

Ngoài số tiền phải nộp cho chính quyền sở tại, hai vợ chồng phải thuê nhà với giá 3.500 baht ở gần chùa Trai Mít để tiện đi lại mua bán. Vào giờ rỗi, khi cần, chị Hương có nhiệm vụ thay chồng bán, anh Ân phụ giúp nhà chùa thu vén, khuân vác đến thợ nề… “Thấy mình chịu khó nên nhà chùa rất thương, tạo điều kiện cho mình có nơi buôn bán ổn định” - anh Ân nói.

Theo chị Hương, trước đây ở khu vực chùa Trai Mít có không dưới 10 người Việt sinh sống. Về sau, vì mua bán không thiệt thà, du khách phản ánh nên chính quyền đã trục xuất, không cho lưu trú ở đây nữa. Tuy nhiên, người làm gian lậu dối chỉ là số ít, những người còn lại bỏ về nước hoặc chuyển áo thun nam vnxk đến tỉnh khác mưu sinh. Sau nhiều năm sống trên đất Thái, chị Hương đúc kết: “Người Thái rất trọng người Việt. Họ sẵn lòng giúp đỡ, bất kể mình là ai, làm gì. NhưngThời trang áo thunđiều mà người Thái tối kỵ là không thật thà”.

Bán hàng kiêm chỉ dẫn viên

Những ngày đầu mới đến đất Thái, không riêng anh Ân, chị Hương mà nhiều người Việt đang sống và làm việc ở đây đều mong rằng, để bán được hàng thì bản thân phải là một chỉ dẫn viên có chuyên môn cao. Theo chị Nga - một người Việt sống lâu năm ở Thái, hầu hết các điểm tham quan nổi tiếng ở Thái Lan, từ Phuket, Pattaya đến Bangkok chị đều nắm tất. Bất kỳ thắc mắc từ văn hóa, phong tục tập quán, kinh tế, chính trị… chị Nga đều đáp xác thực những thông báo cập nhật mới nhất.

Ngay cả người bản địa hiểu về văn hóa của dân tộc tộc mình còn mơ hồ huống chi người Việt. Để có được tri thức, người Việt trên đất Thái phải đầu tư thời gian tìm hiểu, đọc sách báo. Những gì mà họ có được không phải học thuộc, khi cần thì sổ một tràng mà phải cung cấp những số liệu, dẫn chứng cụ thể theo từng chủ đề, nội dung.

Nói như anh Ân: “Muốn có lợi cho mình, trước tiên hãy cho du khách thấy được cái lợi của họ. Với người đi du lịch, bỏ đồng tiền ra là họ lấy lại chất lượng dịch vụ, những thông báo cần thiết ở nơi họ đến. Dù chỉ là người bán hàng rong nhưng mình làm được như vậy thì người không có nhu cầu cũng phải mua hàng của mình”.

Ông Khun Kin - người Chiang Rai, làm bảo vệ khu chợ nổi Thái Lan, 10 năm trước cũng là một chỉ dẫn viên có nghề - cho biết: “Người Việt đến các điểm du lịch sinh thái ở Chiang Rai đều thuê hướng dẫn viên là người bán hàng rong. Mỗi tour 5-7 ngày có giá từ 5.000 - 7.000 baht”.

Trước đây, chợ Nghĩa Tân đã từng được người dân phản ánh về vấn đề này.

Vẫn biết, việc người bán hàng không coi khách ra gì không phải bây giờ mới có, nhưng gần đây, hiện tượng này ngày càng phổ biến, “khét tiếng” hơn rất nhiều, khiến người mua hàng ngày càng khó chịu.

Chứng kiến mới biết, “khách hàng là thượng đế” ở chợ này là điều “xa xỉ”. Vẫn biết là “thuận mua, vừa bán” nhưng các tiểu thương chẳng những không tiếp đón khách mà còn kênh kiệu ra mặt.

Ngay tại sạp hàng quần áo, có một bạn động tay vào chọn cái quần nhưng quá rộng nên không mua, người bán hàng ngay lập tức lấy cớ phải vía để buông những lời nhục mạ, chửi bới khách không ngớt. Thậm chí, còn cầm ngay cái quần đó vòng qua vòng lại dưới chân đuổi khách đi.

Đặc biệt, giá cả chợ này được người bán nói thách với giá quá cao so với thực tế, người mua buộc phải trả giá nhưng bị người bán chửi lại ngay, nào là: “Người ta đi ăn cướp được chắc”, “mấy con khùng đến hàng bà… không có tiền thì cút…”, “hàng lấy đắt rồi, mua được thì mua, không mua thì biến”…

Điều đáng nói, người bán hàng ở chợ này có thể "đuổi vía" khách mua bất cứ lúc nào, không nhất thiết phải là buổi sáng mở hàng, mà ngay cả giữa trưa, buổi chiều cũng đều được xem là “chưa mở hàng nên nặng vía”.

Hình thức đuổi khách hàng thì có nhiều lắm, ví như: Rắc muối gạo trừ vía, lấy đồ phủi phủi hoặc đảo qua đảo lại dưới chân hay kiếm giấy đốt lên hỏa vía…. Khách mà chưa chịu đi thì lườm nguýt, chửi rủa.

“Người ta mua mất tiền chứ có ăn không mà ghê ghớm quá mức…” -  một người mua hàng chia sẻ.

Điều vô lí ở đây là, nếu người bán hàng chửi khách thì không sao, nhưng nếu khách hàng đôi co lại thì chắc chắn sẽ có vụ đụng độ ngay tức thì.

Có người bán hàng lâu năm ở chợ nói: “Trước đây chợ này đông đúc lắm, hàng quán bán sướng tay chứ không như bây giờ. Do nhiều cô bán hàng quá đanh đá, đôi co với khách hàng thì như cơm bữa. Tóm lại là ghê gớm, chẳng coi khách ra gì nên dạo này vắng khách”.

Hỏi người bán hàng trong sạp, có chị nói: “Vì những người chanh chua nên người ta đi chợ mua đồ thì chủ yếu loanh quanh bên ngoài chợ, những chỗ bán hàng nhỏ lẻ chứ không dám vào những sạp hàng phía trong. Vì thế, hàng hóa ế ẩm là chuyện đương nhiên…”.

Đây là vấn đề của văn hóa ứng xử, ngày càng trở nên cần thiết đối với con người hiện đại. Đặc biệt, thời buổi kinh tế thị trường, lời nói càng trở nên cần thiết trong kinh doanh. Vậy mà chợ Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội lại tồn tại những tình huống gây bức xúc không nhỏ đối với đa số khách hàng khi đến chợ này. Không những hình ảnh người bán hàng ngày càng xấu đi trong mắt khách hàng, mà còn làm ảnh hưởng đến một bộ phận tiểu thương buôn bán lâu năm trong khu chợ.