Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

Thụy Vân diện váy xuyên quần áo nam thấu, hấp dẫn hút hồn

Photo:thời trang sỉThời trang namáo xống namquần áo namThời trang namthời trang sỉPhong 2V & Hanceo, trang phục: NTK Paulina, makeup: John Kim

Kiếm bộn tiền nhờ buôn quần áo trên Facebook - Kinh doanh - Dân trí

Brandi mua quần áo sỉ giá rẻ Temple, 39 tuổi và đã có 4 con, chẳng thể ngờ rằng một ngày mình có thể biến thú vui may vá trong phòng ngủ thành một doanh nghiệp bán sỉ mỗi tháng cung cấp 30.000 – 50.000 sản phẩm may mặc cho con nít. Tuốt tuột những gì chị làm đó là dùng các phương tiện của mạng tầng lớp, một thứ mà những đối thủ đồ sộ chưa biết cách tận dụng.

Brandi Temple phất lên nhờ biết tận dụng mạng xã hội

Theo Bloomberg , Lolly Wolly Doodle Inc.,Thời trang sỉcông ty bán buôn do Temple thành lập năm 2010, thực hiện hồ hết các giao tế duyệt y Facebook. Họ dùng mạng xã hội này để định ra các mức giá, nhận đơn hàng và dự báo tình hình sản xuất, thậm chí là tiếp thị và thiết kế xống áo.

“Khi đó tôi chỉ chụp một bức ảnh và đăng nó lên Facebook”, Temple, nay đã là CEO của công ty Lolly Wolly Doodle có hội sở tại Lexington, Bắc Carolina, tâm sự. “Tôi viết rằng “tôi có 25 bộ váy như thế này, đây là mức giá tôi muốn”. Và trong vòng 30 giây chúng đã được mua hết”.

Hiện doanh nghiệp của chị đang tuyển dụng tới 160 nhân lực, đạt doanh thu mỗi năm hơn 10 triệu USD. Đáng để ý hơn nữa đây chính là một trong những công ty tuyển dụng nhiều cần lao nhất Lexington. Mới đây quỹ đầu tư mạo hiểm Revolution Growth của tỷ phú Steve Case đã bằng lòng góp vốn tới 20 triệu USD vào Lolly Wolly Doodle Inc.

Haiquần áo namyếu tố chính đằng sau thành công của Temple đó là: một cách tiếp cận mới mẻ với ngành sản xuất được biết đến dưới tên gọi “vừa kịp lúc”, và sự cam kết về một hoạt động kinh dinh thực thụ có tính xã hội. Temple cho biết 60% doanh số của họ đến từ bán hàng qua Facebook, số còn lại ưng chuẩn website của công ty.

Ở những ngày đầu, Temple tụ hội nhiều vào việc xây dựng mối quan hệ với khách hàng trên mạng xã hội, hơn là vào việc bán hàng. Chị liên tiếp tương tác với họ trên Facebook của mình, chia sẻ những câu chuyện kinh doanh của bản thân và thiết kế áo quần dựa vào thông tin của khách hàng.

“Nếu họ ngẫu nhiên thấy một chiếc váy xanh và nói rằng họ thích mẫu mã đó nhưng phải là màu đỏ, ngày hôm sau họ sẽ được thấy nó”, Temple cho biết.

Và sau đó khách hàng sẽ tự đăng tải hình ảnh con mình mặc xống áo do Temple thiết kế lên Facebook của mình,Thời trang namgiúp thương hiệu của chị được quảng bá một cách miễn phí. Những lời lẽ truyền miệng lan nhanh, và hiện tại Lolly Wolly Doodle đã có hơn 600.000 người ái mộ trên Facebook của công ty.

“Với hồ hết các nhãn hiệu thời trang, internet và mạng từng lớp là một ý nghĩ xa vời”, tỷ phú Case nhận xét. Lolly Wolly Doodle thì ngược lại, là “một thương hiệu lan tỏa đẳng cấp đã tạo ra sự cộng hưởng với khán giả của mình”.

Một vài công đoạn sản xuất của Lolly Wolly Doodle được thực hiện ở nước ngoài

Kiếm bộn tiền nhờ buôn quần áo trên Facebook - Kinh doanh - Dân trí

Có một điều ham thích đó là do tăng trưởng quá nhanh đã khiến công ty suýt phải đóng cửa mùa Hè năm 2010. Do không có kiến thức gì về kinh dinh, công nghệ hay sinh sản, và cũng không có vốn để mở rộng kinh doanh, Temple đã gặp khó trong việc đáp ứng nhu cầu khi chỉ dựa vào bạn bè và gia đình.

“Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ bán hoạt động kinh dinh để thu về ngay một số tiền bởi tôi không thể tự điều hành”, vị nữ CEO nói. Nhưng sau đó Shana Fisher, nhà sáng lập của công ty High Line Venture Partners tại thành thị New York đã tìm đến với Lolly Wolly Doodle và khuyên Temple nối kinh dinh.

“Ngay ở cuộc gọi trước nhất tôi đã nói với cô ấy rằng “chị đừng bán nó; chúng ta sẽ làm việc cùng nhau”, Fisher nói. Vị chuyên gia này cũng bị ấn tượng bởi bản năng kinh doanh của Temple, cũng như khả năng thiết kế và xúc tiếp với khách hàng. Rốt cục Fisher đã cấp cho Temple một số vốn.

Tháng 9/2010, nhờ khoản đầu tư đó, Lolly Wolly Doodle thực thụ bắt đầu sinh sản, tại một nhà xưởng có diện tích hơn 740 m vuông, và thuê những viên chức cắt và may trước nhất.

Dù lăng xê về các mẫu trên mạng tầng lớp và website công ty, Temple không hề có một sản phẩm hoàn chỉnh nào trong kho. Bởi Lolly Wolly Doodle sử dụng chiến thuật sinh sản “vừa kịp lúc”, tức là công ty chỉ may vừa đủ số bán.

Khi một sản phẩm được đặt, người mua có 72 giờ để thanh toán. Khi nhận được tiền, các thợ may mới bắt đầu cắt vải và may. Người mua nhận được thành phẩm trong vòng 2-4 tại đây tuần sau đó. Việc bán sỉ trực tuyến giúp công ty hà tiện được đáng kể chi phi bởi họ không cần phải lo âu việc tồn kho cao hay một mẫu nào đó ế ẩm.

Case khẳng định phương pháp sinh sản này giúp các công ty sinh sản tại Mỹ có thể cạnh tranh với các thương hiệu dựa vào các xưởng ở nước ngoài. Lexington, nơithời trang sỉtừng có một ngành công nghiệp may mặc lớn mạnh, cũng được hưởng lợi khi giành lại được một phần của hoạt động kinh doanh may mặc toàn cầu.

Temple đang có kế hoạch rời nhà máy trên diện tích gần 1900 m vuông ngày nay sang một tòa nhà lớn hơn, có diện tích tới gần 9300 m vuông, vốn đã bỏ không nhiều năm. Khoản đầu tư mới 20 triệu USD từ quỹ đầu tư mạo hiểm sẽ giúp chị thực hiện việc này.

Ngoại giả công ty còn muốn tuyển thêm 100 nhân công tại Lexington trong vòng 2 năm tới. Không chỉ mở rộng trên thực địa, công ty của chị cũng đã có phần mềm dành cho thiết bị di động và bán hàng cả trên các mạng Pinterest và Instagram.

Xem thêm : tổng hợp, facebook, new york, sản phẩm, website, nước ngoài, instagram, diện tích, trước nhất, Temple

Lời cảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp | ANTĐ - Báo điện tử An Ninh Thủ Đô

Lời cảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp Thứ sáu 20/09/2013 07:21

ANTĐ - Những tưởng vụ cháy lớn tại TTTM Hải Dương khiến hàng trăm tiểu thương trắng tay sẽ đánh động ý thức phòng tránh giặc lửa cho bà con đang buôn bán tại các khu chợ lớn, nhưng không, 20h45 ngày 18-9 một vụ cháy kho vải đã bùng phát gần khu vực chợ vải Ninh Hiệp (thuộc xã Ninh Hiệp, huyện Gia Lâm).

Sau vụ cháy TTTM Hải Dương: Người dân lo mất nhà Cháy kho chứa vải 100m2 ở Ninh Hiệp Cháy trung tâm thương mại Hải Dương, 500 hộ kinh doanh mất trắng

Nhiều họng nước không có vòi lăng và rất khó tìm do bị bà con tiểu thương

Lấn chiếm làm nơi bán hàng

Chợ Ninh Hiệp ban đầu chỉ là một chợ cấp xã khá nhỏ, nhưng kể từ năm 2002 khi nhu cầu tăng cao, khu chợ bắt đầu được nâng cấp và chia thành 4 khu vực theo thứ tự A-B-C-D. Đến năm 2007 chợ được hợp nhất, tổ chức lại và đặt dưới sự quản lý điều hành của Hợp tác xã dịch vụ tổng hợp Ninh Hiệp và bây giờ chợ vải này đóng vai trò như một chợ đầu mối chuyên cung cấp quần áo, vải vóc và phụ kiện ngành may cho nhiều tỉnh thành phía Bắc. Tuy quy mô khá lớn, nhưng hệ thống PCCC của chợ Ninh Hiệp phần lớn đã cũ, dù cũng được nâng cấp nhưng chủ yếu ở dạng ăn theo, tùy vào quy mô phát triển hàng năm chợ. Bằng chứng là dù mặt bằng chợ rộng tới 6.000m2 nhưng số họng nước chữa cháy lại khá khiêm tốn. Ông Thạch Văn Sơn, chủ nhiệm Hợp tác xã cho biết, chợ hiện có 6 họng đứng và 14 http://giasiaothun.Com/ao-thun-nam/155171.Html họng vách tường. Nếu so với con số 120 họng nước của chợ Đồng Xuân thì quả thực con số này chưa thấm vào đâu. Ngoài ra chợ Ninh Hiệp cũng không có hệ thống  báo khói và chữa cháy tự động. Nếu sự cố xảy ra, việc thiếu họng nước sẽ là hạn chế rất lớn cho việc chữa cháy.

Tại chợ vải Ninh Hiệp không chỉ thiếu số họng nước mà sự chắp vá cũng thể hiện khá rõ. Tại nhiều họng nước chỉ có họng chứ không có lăng vòi, không biết khi sự cố xảy ra thì lực lượng chữa cháy sẽ phun nước bằng cái gì? Đó là chưa kể đến việc gần một nửa số họng nước ít ỏi kia thường xuyên bị bà con bày biện hàng hóa che lấp. Lý giải cho việc này, ông  Nguyễn Tiến Mạnh, Đội phó đội quản lý chợ Ninh Hiệp cho biết: “Chúng tôi cũng đang đề xuất được lắp đặt một số ống lăng, tới đây nếu được đồng ý thì số ống lăng này sẽ được treo ngay tại các họng, còn hiện tại khi có sự cố thì anh em sẽ chuyển đường ống từ phía ngoài vào. Ngoài ra, chúng tôi sẽ bổ sung thêm bình bọt chữa cháy cơ động”.

Chợ vải Ninh Hiệp liệu có đảm bảo khả năng PCCC khi có sự cố?

Hiện chợ vải Ninh Hiệp có 1.133 hộ đang kinh doanh, đó là chưa kể tới khoảng 600-700 hộ kinh doanh khác có quầy bán tại nhà sát ngay khu vực chợ. Như vậy về mặt quy mô nơi đây có thể coi như một chợ Đồng Xuân thứ 2. Hàng ngày có cả nghìn lượt khách tới đây mua bán, vì thế nếu có sự cố thì chắc chắn sẽ vô cùng hỗn loạn. Chị Phạm Hồng Hải, một tiểu thương kinh doanh tại đây nói: “Thú thực nhìn hạ tầng PCCC của chợ, chúng em cũng thấy thiếu. Nhưng em không có chuyên môn về lĩnh vực này, vả lại cũng chỉ thuê lại quầy của người khác để kinh doanh nên chẳng dám góp ý. Ở đây nói đến cháy là ai cũng sợ, nhưng bà con cũng chỉ biết bảo nhau cẩn thận điện đóm, củi lửa. Còn nếu có sự cố thì cũng… đành chịu”.

Trong khi đó, ông Thạch Văn Sơn thì khá tự tin về lực lượng chữa cháy tại chỗ mà HTX đang có trong tay. Ông khẳng định, với 61 người được huấn luyện tốt và với thiết bị hiện tại nếu xảy cháy, BQL chợ sẽ đảm bảo cầm cự được ít nhất là cho tới khi cảnh sát PCCC tới ứng cứu. Ông Sơn cũng tỏ ra yên tâm với hệ thống điện với 3 đường riêng biệt bao gồm nguồn điện phục vụ kinh doanh, nguồn điện phục vụ bảo vệ và chiếu sáng, nguồn điện phục vụ máy bơm PCCC. Chúng tôi thường xuyên được huấn luyện và hội thao với các tình huống giả định, ngay cả vụ cháy lúc 20h45 hôm qua lực lượng chữa cháy của HTX đã cử 35 thành viên đến tham gia rất kịp thời. Cơ bản nhất là công tác giám sát tiến hành rất thường xuyên nên kể từ khi chợ được giao cho HTX quản lý đến nay chúng tôi chưa để xảy ra sự cố cháy nổ nào - ông Thạch Văn Sơn nói.

Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

Sao Việt và những bản "super fake" của mỹ nhân Thời trang nam thế giới

Việt Nga - Lady Gaga

Khoảng cách địa lý không thể ngăn cản sự trùng hợp đáng ngạc nhiên về phong cách thời trang của MC Việt Nga và ca sĩ đình đám Lady Gaga. Gaga nổi như cồn với những kiểu thời trang quái gở, không tiền khoáng hậu trên thế giới thì tại Việt Nam, Việt Nga - một MC có phong cách thời trang lạ lùng, khác người và thường gây chú ý mỗi khi xuất hiện.


Phong cách thời trang bảy sắc cầu vồng


Hai người còn có những bộ "vuốt" dài và độc


Chẳng những thế, hai người còn trùng lặp trong kiểu chọn áo lông nửa người


Việt Nga học Gaga, đội mũ lông đi sự kiện


Thích trưng diện nội y ra bên ngoài


Cùng ưa phong cách giày cọc cạch


Những đôi tất, giày cao cổ cọc cạch, hầmthời trang sỉhố


BếThời trang namthú cưng đi tham dự sự kiện

Angelathời trang sỉPhương Trinh - Phạm Băng Băng

Là một mỹ nhân gây để ý bởi các phát ngôn gây sốc, Angela Phương Trinh còn nhiều lần gây tranh luận bởi phong cách của cô giống Phạm Băng Băng đến lạ lùng. Từ trang điểm, y phục, kiểu tóc đến cách tạo dáng... Phương Trinh đều giống "nữ hoàng thị phi" một cách ngỡ ngàng.


Từ váy, kiểu tóc, ví cầm tay của hai người đều rưa rứa


Cách tạo dáng cũng giống nhau


Hai người đẹp cùng nổi lập cập tại sự kiện


Những bộ váy của Phương Trinh rất giống với của Phạm Băng Băng


Tự tín tạo dáng trên thảm đỏ


Dù ít tuổi hơn Phạm Băng Băng nhưng Phương Trinh không hề thua kém đàn chị


CùngThời trang namquần áo nammặc váy voan gợi cảm


Với kiểu tóc này, Phương Trinh dừ hơn rất nhiều


Mới đây, Phương Trinh còn mặc áo in hình rồng, phượng hao hao với Phạm Băng Băng


Phương Trinh và kiểu tạo dáng, trang phục y hệt nữ vương họ Phạm


Mái tóc cũng giống y chang

Tăng Thanh Hà - Miranda Kerr

Cùng là hai mỹ nhân sở hữu vẻ đẹp ngọt ngào được mọi người rất đỗi yêu thích, Hà Tăng và Miranda còn gây bất ngờ khi đều chuộng phong cách thời trang cao nhã, qua. Hai người đẹp còn thẳng "đụng" trong cách kết hợp và chọn đồ.


HaiThời trang namngười đẹp đụng chiếc váy ren màu xanh, dù kín đáo nhưng vẫn rất gợi cảm và sang


Đến những mắt kính, hai đại mỹ nhân này cũng chọn lựa giống nhau


Phong cách thời trang tương đồng của hai mỹ nhân nức danh này khiến nhiềuáo quần namngười bất thần


Hà Tăng và Miranda thanh lịch, quý phái với áo trắng và chân váy bút chì


Không chỉ tham gia sự kiện mà trang phục đường phố của hai mỹ
nhân cũng giống nhau đến lạ thường

Tóc Tiên - Miley Cyrus

Nghịch ngợm, cá tính và sexy là vẻ tương đồng lớn của Tóc Tiên và Miley Cyrus. Từ mái tóc, thân hình, phong cách thời trang của hai cô nàng này đều tựa tựa nhau, khiến người nhìn không khỏi giật thột. Có những bức hình nếu nhìn thoáng qua, thật khó để nhận ra ai là Tóc Tiên, ai là Miley.


Hai ngườithời trang sỉđẹp giống nhau đến ngỡ ngàng


Phong cách ăn mặc và tạo dáng cũng giống nhau


Hai người đẹp cùng khoe eo thon với crop-top trắng và quần jeans


Hai người đẹp mua quần áo sỉ giá rẻ đều có những y phục theo xu thế thời thượng


Phong cách thời trang bụi bặm, nghịch ngợm giống nhau của hai cô nàng trẻ tuổi

Lời cảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp | ANTĐ - Báo điện tử An Ninh Thủ Đô

LờiThời trang namcảnh báo cho chợ vải Ninh Hiệp Thứ sáu 20/09/2013 07:21

ANTĐ - Những tưởng vụ cháy lớn tại TTTM Hải Dương khiến hàng trăm tiểu thương trắng tay sẽ đánh động ý thức phòng tránh giặc lửa cho bà con đang buôn bán tại các khu chợ lớn, nhưng không, 20h45 ngày 18-9 một vụ cháy kho vải đã bùng phát gần khu vực chợ vải Ninh Hiệp (thuộc xã Ninh Hiệp, huyện Gia Lâm).

Sau vụ cháy TTTM Hải Dương: Người dân lo mất nhà Cháy kho chứa vải 100m2 ở Ninh Hiệp Cháy trung tâm thương nghiệp Hải Dương, 500 hộ kinh doanh mất trắng

Nhiều họng nước không có vòi lăng và rất khó tìm do bị bà con tiểu thương

Lấn chiếm làm nơi bán hàng

Chợ Ninh Hiệp ban đầu chỉ là một chợ cấp xã khá nhỏ, nhưng kể từ năm 2002 khi nhu cầu tăng cao, khu chợ bắt đầu được nâng cấp và chia thành 4 khu vực theo thứ tự A-B-C-D. Đến năm 2007 chợ được thống nhất, tổ chức lại và đặt dưới sự quản lý điều hành của Hợp tác xã dịch vụ tổng hợp Ninh Hiệp và hiện nay chợ vải này đóng vai trò như một chợ làm mai chuyên cung cấp xống áo, vải và phụ kiện ngành may cho nhiều đô thị phía Bắc. Tuy quy mô khá lớn, nhưng hệ thống PCCC của chợ Ninh Hiệp phần nhiều đã cũ, dù cũng được nâng cấp nhưng chính yếu ở dạng ăn theo, tùy vào quy mô phát triển hàng năm chợ. Chứng cứ là dù mặt bằng chợ rộng tới 6.000m2 nhưng số họng nước chữa cháy lại khá khiêm tốn. Ông Thạch Văn Sơn, chủ nhiệm Hợp tác xã cho biết, chợ hiện có 6 họng đứng và 14 họng vách tường. Nếu so với con số 120 họng nước của chợ Đồng Xuân thì quả tình con số này chưa thấm vào đâu. Ngoài ra chợ Ninh Hiệp cũng không có hệ thống  báo khói và chữa cháy tự động. Nếu sự cố xảy ra, việc thiếu họng nước sẽ là hạn chế rấtThời trang namlớn cho việc chữa cháy.

Tại chợ vải Ninh Hiệp không chỉ thiếu số họng nước mà sự chắp vá cũng miêu tả khá rõ. Tại nhiều họng nước chỉ có họng chứ không có lăng vòi, không biết khi sự cố xảy ra thì lực lượng chữa cháy sẽ phun nước bằng cái gì? Đó là chưa kể đến việc gần một nửa số họng nước ít oi kia thẳng tính bị bà con bày biện hàng hóa che lấp. Lý giải cho việc này, ông  Nguyễn Tiến Mạnh, Đội phó đội quản lý chợ Ninh Hiệp cho biết: “Chúng tôi cũng đang đề xuất được lắp đặt một số ống lăng, tới đây nếu được đồng ý thì số ống lăng này sẽ được treo ngay tại các họng, còn ngày nay khi có sự cố thì anh em sẽ chuyển đường ống từ phía ngoài vào. Ngoài ra, chúng tôi sẽ bổ sung thêm bình bọt chữa cháy cơ động”.

Chợ vải Ninh Hiệp liệu có đảm bảo khả năng PCCC khi có sự cố?

Hiện chợ vải Ninh Hiệp có 1.133 hộ đang kinh dinh, đó là chưa kể tới khoảng 600-700 hộ kinh dinh khác có quầy bán tại nhà sát ngay khu vực chợ. Như vậy về mặt quy mô nơi đây có thể coi như một chợ Đồng Xuân thứ 2. Hàng ngày có cả nghìn lượt khách tới đây mua bán, nên chi nếu có sự cố thì vững chắc sẽ khôn xiết hỗn loạn. Chị Phạm Hồng Hải, một tiểu thương kinh dinh tại đây nói: “Thú thực nhìn hạ tầng PCCC của chợ, chúng em cũng thấy thiếu. Nhưng em không có chuyên môn về lĩnh vực này, vả lại cũng chỉ thuê lại quầy của người khác để kinh doanh nên chẳng dám góp ý. Ở đây nói đến cháy là ai cũng sợ, nhưng bà con cũng chỉ biết bảo nhau cẩn thận điện đóm, củi lửa. Còn nếu có sự cố thì cũng… đành chịu”.

Trong khi đó, ông Thạch Văn Sơn thì khá tự tin về lực lượng chữa cháy tại chỗ mà HTX đang có trong tay. Ông khẳng định, với 61 người được huấn luyện tốt và với thiết bị ngày nay nếu xảy cháy, BQL chợ sẽ đảm bảo cầm cự được ít nhất là cho tới khi cảnh sát PCCC tới ứng cứu. Ông Sơn cũng tỏ ra yên tâm với hệ thống điện với 3 đường riêng biệt bao gồm nguồn điện phục vụ kinh dinh, nguồn điện phục vụ bảo vệ và chiếu sáng, nguồn điện phục vụ máy bơm PCCC. Chúng tôi thẳng tắp được huấn luyện và hội thao với các cảnh huống giả định, ngay cả vụ cháy lúc 20h45 hôm qua lực lượng chữa cháy của HTX đã cử 35 thành viên đến tham gia rất kịp thời. Căn bản nhất là công tác giám sát tiến hành rất luôn nên kể từ khi chợ được giao cho HTX quản lý đến nay chúng tôi chưa để xảy ra sự cố cháy nổ nào - ông Thạch Văn Sơn nói.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Khu phố của người Việt luôn đông đúc người da đen mua sắm. Ảnh: Phong Cầm.

Để đến được chợ São Paulo ở Thủ đô Luanda, tôi phải dậy từ sáng sớm. Đường từ chỗ nghỉ đến São Paulo dài chừng 20km. Vì là một trong những trục read more đường chính ở Thủ đô Luanda nên thường xuyên tắc đường. Giữa hàng ngàn xe ô tô chen chúc, xe chúng tôi phải nhích dần từng mét một. Sau gần hai tiếng đồng hồ vật lộn, cuối cùng tôi cũng đến được phố São Paulo - thủ phủ của người Việt tại Angola.

Trước mặt là đoạn phố dài chừng 800m, đông đúc người da đen vào ra mua sắm. Dãy phố này tầng trên dùng làm nhà ở, còn tầng dưới là các cửa hàng kinh doanh của người Việt. Hàng hoá ở đây đa chủng loại, nhưng nhiều nhất là quần áo, giày dép, đồ trang sức. Có lẽ vì khu phố được chia nhỏ thành từng ô để người Việt tiện buôn bán, kinh doanh (giống ở Chợ Đồng Xuân - Hà Nội) nên cái tên Đồng Xuân ra đời từ đó chăng?.

Một trong những ông chủ có nhiều cửa hàng cho thuê của khu phố này là anh Nguyễn Toàn Thắng (hay còn gọi là Thắng Victor). Dẫn chúng tôi đi một vòng quanh chợ, Thắng Victor cho biết, anh thuộc vào thế hệ thứ hai sang Angola kinh doanh. Mẹ anh là bà Việt Anh - một chuyên gia y tế công tác lâu năm tại Angola. Bà Việt Anh hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola và cũng là một doanh nhân thành đạt tại Luanda.

Anh Thắng cho biết, công ty của anh hiện làm về dịch vụ vận chuyển hàng hoá và xây dựng, sử dụng khoảng hơn 100 lao động Việt Nam. Họ chủ yếu buôn bán ở chợ và tham gia các công trình xây dựng với mức lương bình quân 1.000 USD/người/tháng.

Ngoài ra, tại São Paulo, rất nhiều người Việt thuê lại ki-ốt của anh Thắng để tự buôn bán kinh doanh. Khi chúng tôi đến khu phố này, nhiều tiểu thương tỏ ra phấn khởi. Họ tiếp đón niềm nở và kể nhiều câu chuyện kinh doanh tại xứ sở này.

Thu Hương gốc ở phố Quán Thánh (Hà Nội) mở cửa hàng bán quần áo ở São Paulo được vài năm nay. Thu Hương 22 tuổi, trẻ trung, xinh xắn. Hương cho biết, đến Angola thông qua giới thiệu của người quen. Khi đến Luanda, Hương thuê một ki-ốt tại São Paulo để bán quần áo, vải vóc.

Để chiều những khách hàng khó tính, Hương phải nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, phân tích để khách hàng thấy đó là đồ thật, giá rẻ. Hương vui vẻ cho biết, trừ chi phí thuê ki-ốt và các khoản khác, mỗi tháng thu được khoản tiền lãi hơn 1.000 USD từ buôn bán quần áo.

Chị Hà Thị Hương đang bán quần áo cho người Angola.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Kế bên cạnh ki-ốt của Hương là ki-ốt của chị Hà Thị Hương. Chị Hương cũng là người quê gốc Hà Nội. Chị Hương sang Angola kinh doanh đã 8 năm. Chị thuê ki-ốt lại của chủ người Việt với giá 800 USD/tháng. Ki-ốt của chị Hương mặt tiền rộng chừng 3m. Bày bán chủ yếu là quần áo, vải vóc, giày dép. Khi nán lại nói chuyện, chị Hương tâm sự rằng, nói chung buôn bán ở đây dễ kiếm tiền hơn tại Hà Nội. Những tháng thường có thể cho lợi nhuận từ 1.000-1.500 USD, nhưng vào những tháng Tết của người Angola (Lễ Giáng sinh), hàng hoá thường bán chạy hơn.

“Dù phải xa nhà, xa gia đình nhưng vì kinh doanh thuận lợi nên ở lại Luanda thêm thời gian nữa để buôn bán. Khi có đủ vốn, sẽ về Hà Nội kinh doanh tiếp”, chị Hương chia sẻ.

Trong câu chuyện với tôi, anh Nguyễn Toàn Thắng cho biết, São Paulo là cái nôi của người Việt tại Angola. Những đại gia người Việt tại Angola đều đã từng buôn bán kinh doanh ở nơi này. “Khi có vốn, họ mới bắt đầu đổ bộ đến các tỉnh, thành phố khác của Angola để tiếp tục kinh doanh và mở rộng sản xuất”, anh Thắng nói.

Kinh doanh không đụng hàng

Tại chợ São Paulo, ngoài buôn bán quần áo, có nhiều người còn nghĩ ra được những chiêu kinh doanh riêng. Họ nói vui với nhau là kiểu kinh doanh không đụng hàng. Với 17 năm ở Angola, chị Trương Thị Thanh Hoà, nhà ở phố Thái Hà, TP Hà Nội (hiện là ủy viên Hội người Việt Nam tại Angola) lại chuyên buôn bán kinh doanh về áo cưới, áo thời trang.

Tại đây, chị Hoà có hai cửa hàng bán áo cưới và một láp ảnh. Dắt tôi vào cửa hàng, chị Hoà cho biết lý do vì sao lại chỉ bán áo cưới tại khu phố sầm uất này. Hoá ra văn hoá cưới hỏi của người Angola khác với Việt Nam. Nếu như ở Việt Nam, theo thông lệ, các cặp uyên ương thường cưới hỏi đàng hoàng rồi mới về ở với nhau thì ở Angola, có thể ở với nhau đến đầu bạc răng long rồi mới tổ chức đám cưới.

Theo chị Hoà, chỉ khi họ thực sự có tiền, lúc đó họ mới đi mua áo cưới cho lễ thành hôn. “Đặc thù cưới hỏi của họ lạ thế nên mình phải đáp ứng nhu cầu. Cái hay của người Việt Nam ở Angola là người bản địa cần gì, mình đáp ứng được cái đó”, chị Hòa chia sẻ.

Chị Trương Thị Thanh Hoà bên cửa hàng váy cưới.

Giống chị Hòa, chị Lê Kim Oanh, nhà ở Quận 2, TP Hồ Chí Minh, có thâm niên hơn 13 năm ở Angola. Để không đụng hàng, chị chọn làm nhà phân phối chính các loại tấm vải dùng để cuốn quanh người (người Angola rất thích loại vải cuốn này của Việt Nam) tại chợ São Paulo.

Các lái buôn tỉnh lẻ tại Angola thường tập trung về đây mua, sau đó phân phối đi khắp nơi trong cả nước. Để đủ nguồn hàng cung cấp cho thị trường Angola, chị Hương phải nhập hàng từ TP Hồ Chí Minh.

Người Việt mưu sinh ở Angola (P2): Chợ Đồng Xuân giữa lòng Luanda - Thế giới - Dân trí

Trung quần áo giá sỉ bình mỗi năm, chị nhập vào Angola khoảng 1.000 kiện hàng với giá khoảng 1.000-2.000 USD/kiện. Nghe chị kể, tôi hỏi liệu chị đã thành triệu phú đô la? Chị cười bảo, con phố São Paulo này đúng là sản sinh ra nhiều triệu phú đô la người Việt tại Angola. Những người thành danh ở Angola hiện nay ít hay nhiều, đều đã từng buôn bán kinh doanh tại chợ này. Về phía mình, chị Oanh nhận mình chỉ là người bán buôn nhỏ lẻ.

Trong căn phòng rộng rãi, từng tấm vải được xếp chất chồng lên nhau. Các thương lái da đen vào ra liên tục. Chị Oanh cho biết, ngoài một số ông chủ thực sự, người buôn bán tại chợ São Paulo chủ yếu đi bán thuê. Ngày xưa thuê ki-ốt dễ, còn bây giờ rất khó. “Chị buôn bán ở đây có sợ cảnh sát bắt không”- tôi hỏi.

Chị cười: “Họ chỉ bắt giữ những người không có giấy tờ hợp lệ hoặc làm việc không đúng công ty mà thôi. Hơn nữa, nhiều người vì buôn bán trốn thuế nên mỗi lần gặp cảnh sát là cắm đầu cắm cổ bỏ chạy”. “Những trường hợp này dù không nhiều nhưng chút gì đó ảnh hưởng đến hình ảnh người Việt tại Angola”, chị Oanh nói.

Điều mà chị Oanh lo nhất hiện nay không phải là chuyện cảnh sát hoạnh họe hay thiếu thị trường mà lo nhất là hàng hóa Trung Quốc đang ngày càng ồ ạt nhập vào Angola. Tại chợ São Paulo đã bắt đầu manh nha các cửa hàng của thương lái Trung Quốc.

“Người Việt thường xé nhỏ cửa hàng ra để cho thuê nhưng người Trung Quốc lại thuê hẳn từng cửa hàng lớn, ít nhất là ba ki-ốt một lúc nên cửa hàng họ nhìn ngon mắt hơn. Với lại, người Việt thường kinh doanh đơn lẻ, người Trung Quốc lại chung nhau cùng làm cửa hàng nên khả năng cạnh tranh tốt hơn”, chị Oanh cho biết.

Trong câu chuyện, tôi vu vơ hỏi rằng, ở Angola, ai là người Việt Nam giàu nhất, chị Oanh cười bảo, nói ai là người giàu nhất rất khó, vì một 9, một 10. Với các tiểu thương ở phố São Paulo, ai cũng biết đến ông Đoàn Văn Viện, Chủ tịch Công ty Salomas. Ông Viện được cho là người luôn hết mình giúp đỡ bà con tiểu thương tại chợ São Paulo.

“Ông Viện mở công ty và thành danh ở Luanda, đã trở lại giúp đỡ bà con người Việt. Nghe đâu ông ấy cũng là một trong những triệu phú người Việt tại Angola”, chị Oanh cho biết.

Chia tay với chị Oanh, tôi trở lại đường phố São Paulo nhộn nhịp. Trong vô số người da đen, thi thoảng lại vang lên tiếng nói của người Việt Nam. Dù quen hay không, hễ gặp là hỏi “người Việt Nam à?”. Sáng đó, ở São Paulo trời se lạnh nhưng với tôi, gặp được một người Việt ở nơi xa xôi này lòng ấm lại và thấy không hề lẻ loi.

Xem thêm : Angola, São Paulo, người Việt Nam, Luanda, Hà Nội, Trung Quốc, Hồ Chí Minh, Chợ Đồng Xuân, Thái Hà, bắt